Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342954
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2954 lượt.
ây giờ trong lòng của cô ấy, Thiên Tân đứng thứ nhất, tôi chính là thứ hai, dĩ nhiên.... Chuyện tương lai tôi sẽ không đi suy đoán, nhưng là ít nhất hiện tại lời nói của tôi, cô ấy sẽ nghe... Thiên Tân cũng sẽ nghe!"
Mặc Tử Hàn nghe khẩu khí tràn đầy tin tưởng kia của cô, tâm không khỏi có chút dao động.
Cô gái này thật sự lợi hại như vậy sao? Chỉ cần một câu nói là có thể dao động lòng cô ấy? Khẩu khí có phải là quá lớn rồi không? Cô ta thật sự có lực ảnh hưởng lớn như vậy sao?
"Ai....." Phương Lam thở dài một hơi. Chân mày Mặc Tử Hàn không khỏi khẽ khiêu.
"Xem ra, anh một chút thành ý cũng không có, quên đi, cơ hội tôi đã cho anh rồi, là anh không có quý trọng, anh chờ xem, Thất Thất rất nhanh sẽ rời xa anh, anh cần phải sớm chuẩn bị tâm lý thật tốt, bởi vì bị người trong lòng vứt bỏ chính là một loại phi thường thống khổ, ngàn vạn lần đừng khóc a, ha ha...." Phương Lam từ trong điện thoại phát ra tiếng cười như chuông bạc.
Sắc mặt Mặc Tử Hàn nháy mắt trở nên lãnh liệt, nổi giận nói, "Tôi sẽ không để cô ấy rời xa tôi, tuyệt đối sẽ không!"
"Vậy chờ xem đi, xem cô ấy có thể rời xa anh không, xem là anh thắng hay là ôi thắng! A, đúng rồi, còn một chuyện... Chuyện tình Bách Hiên tôi đã xử lý tốt, nhờ anh giúp tôi nói lại cho Thất Thất để cô ấy yên tâm, Bách Hiên không có việc gì!"
Phương Lam nói xong liền lập tức cúp điện thoại.
Mặc Tử Hàn nghe trong điện thoại vang lên tiếng "Tút" thật dài, phẫn nộ giống như là sóng thần xông lên trong lòng, bàn tay to nắm chặt điện thoại di động, vỏ di động phát ra tiếng vang "Kẽo kẹt kẽo kẹt"
"Két!"
Cửa phòng tắm mở ra, Tử Thất Thất với mái tóc dài ẩm ướt từ bên trong đi ra.
Cô nhìn Mặc Tử Hàn đang lăng lăng ngồi trên giường, nhìn trên mặt anh lộ ra biểu tình tức giận, nắm chặt điện thoại trong tay, hình như vừa mới nhận xong điện thoại.
"Sao vậy?" Cô hỏi dò.
Mặc Tử Hàn lấy lại tinh thần, giương mắt nhìn Tử Thất Thất vừa mới rửa mặt xong, mái tóc ẩm ướt rủ xuống trên vai, thoáng có vài sợi dính trên hai má cô, mà trên khuôn mặt trắng nõn của cô không có bất kỳ son phấn nào, sạch sẽ giống như là da thịt trẻ con vô cùng mịn màng, mà cô tươi mát như vậy cộng thêm ngũ quan xinh đẹp, phối hợp ra một loại gợi cảm sau khi tắm rửa, làm cho người ta không khỏi lâm vào mê muội.
"Không có việc gì....." Mặc Tử Hàn giả vờ bình tĩnh nói, "Chỉ là bạn của cô vừa mới gọi điện thoại tới!"
"Bạn?" Tử Thất Thất kinh ngạc, lập tức bước nhanh đi tới bên giường, tới gần anh vội vàng nói, "Là tiểu Lam? Cô ấy gọi tới sao? Cô ấy nói gì?"
Hương thơm từ trên tóc Tử Thất Thất truyền đến, Mặc Tử Hàn không khỏi cả kinh, trái tim đột nhiên đập nhanh, nhưng hắn vẫn cố gắng trấn định nói, "Cô ta bảo tôi chuyển lời lại cho cô, để cô yên tâm, Bách Hiên không có việc gì!"
"Thật sự?" Tử Thất Thất xác định hỏi lại, sợ là anh đang nói dối.
"Cô cho là tôi sẽ lừa cô sao?"
"Ách...." Tử Thất Thất chần chờ.
"Quên đi, có tin hay không là tùy cô, đúng rồi, Phương Lam cô ta là thế nào của cô?" Mặc Tử Hàn bỗng nhiên hỏi.
"Bạn a!"
"Chỉ đơn giản là bạn?"
Chợt nghe hắn hỏi như vậy, Tử Thất Thất lập tức liên tưởng đến biểu tình vừa nhìn thấy khi ra khỏi phòng tắm, sẽ không phải.... Nha đầu Tiểu Lam lại nói cái gì không nên nói chọc giận người này chứ?
Bạn đang đọc truyện tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Mời bạn tiếp tục đọc truyện, chúc bạn đọc truyện vui vẻ !
*****
"Đúng vậy!" Tử Thất Thất cười rực rỡ, vui vẻ nói, "Bởi vì đứng hàng thứ nhất chính là Thiên Tân nha!"
Tầm quan trọng của hai người trong lòng cô đã vượt xa tánh mạng của mình, cho nên chỉ cần hai người bọn họ tốt thì thế nào cũng không sao cả.
Mặc Tử Hàn nghe cô nói, cùng giống như cô gái gọi Phương Lam kia nói giống nhau.
Trong lòng của cô, đứng đầu là Mặc Thiên Tân, đứng thứ hai là cô ta, vậy thì.... Anh là thứ mấy?
Trong lòng không hiểu hiện lên sóng ngầm ghen tị, anh tuyệt đối không muốn làm thứ ba, cũng không cần thứ hai, anh muốn đứng hàng thứ nhất trong lòng cô, anh muốn trong lòng cô chỉ có một mình anh.
Bỗng nhiên bắt đầu bất an, lời của cô gái đó một câu tiếp theo một câu ứng nghiệm, như vậy cô ta nói cô ấy sẽ rời xa anh, chuyện như vậy cũng sẽ phát sinh sao? Cô ấy thật sự sẽ vứt bỏ anh? Cô ấy thật sự sẽ lại chạy trốn từ bên cạnh anh? Rõ ràng là chính cô ấy muốn lưu lại, rõ ràng là chính cô ấy không chịu rời đi như là đã lựa chọn lưu lại, vậy thì anh tuyệt đối sẽ không để cô rời đi.
Không được!
Không thể để cho cô ấy cùng cô gái kia liên hệ, không thể để cho cô gái kia nói với cô ấy những lời kỳ quái, phải cách ly hai người bọn họ.
"Hổ Phách!"
Hắn đột n