Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2964 lượt.
hiên rống to.
"Két!" Cửa phòng bị mở ra, Hổ Phách đứng ở cửa, cúi đầu thật sâu nói, "Điện hạ, ngài có cái gì phân phó?"
"Mặc Thiên Tân đâu?" Anh hỏi.
" Tiểu thiếu gia còn đang nghỉ ngơi ở khách sạn, tôi đã phái hai người bảo vệ ở cửa phòng ngủ của cậu ấy, cậu ấy hiện tại rất an toàn!"
"Anh bây giờ lập tức trở lại khách sạn, tịch thu điện thoại của nó, hai mươi bốn giờ giám thị bên cạnh nó, tuyệt đối không cho phép để nó liên lạc với bất luận kẻ nào!"
"Dạ!"
"Nhanh đi!"
"Dạ!"
Hổ Phách sau khi ứng tiếng lập tức xoay người, nhanh chóng rời đi.
Tử Thất Thất khiếp sợ nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Mặc Tử Hàn.
" Anh mới vừa nói với anh ta cái gì? Tại sao muốn tịch thu điện thoại của Thiên Tân? Tại sao muốn hai mươi bốn giờ giám thị nó? Tại sao không cho phép nó liên hệ cùng bất luận kẻ nào? Anh tại sao muốn làm như vậy? Nó chẳng qua là một đứa nhỏ sáu tuổi, hơn nữa nó là con trai ruột của anh, làm sao anh có thể làm như vậy? Làm sao anh có thể đối đãi nó như vậy?" Cô lớn tiếng nói, tâm tình nháy mắt không khống chế được.
"Tôi làm gì không cần cô quan tâm, hơn nữa cô cũng thế, từ giờ trở đi không được rời khỏi phòng này, không được liên hệ với bất cứ ai, chỉ cho ở lại bên cạnh tôi!" Mặc Tử Hàn bá đạo gầm nhẹ ra lệnh nói.
"Anh....." Tử Thất Thất giận giữ nhìn chằm chằm anh.
Tại sao đột nhiên trở nên như vậy? Một phút đồng hồ trước không phải còn nói bình thường sao? Tại sao lại đột nhiên nói ra lời như vậy? Hắn rốt cuộc muốn thế nào? Hắn rốt cuộc còn âm tình bất định tới trình độ nào?
"Tôi chịu đủ rồi!" Cô đột nhiên rống to nói tiếp, "Vốn đang nghĩ đến anh hẳn là một người đàn ông tốt, bởi vì anh đã cứu tôi, cho nên tôi đối với anh rất cảm kích, nhưng tôi không nghĩ tới tính cách của anh lại âm tình bất định như vậy, bá đạo như vậy, tôi không để ý tới anh nữa, tôi sẽ đi tìm Thiên Tân ngay bây giờ, tôi muốn mang nó rời xa anh!"
Cô nói xong liền lập tức cầm ba-toong (dụng cụ y tế của TQ) cạnh đầu giường, khập khễnh đi hướng về phía cửa phòng bệnh.
"Tử Thất Thất cô đứng lại đó cho tôi, tôi không cho phép cô đi ra khỏi phòng này!" Mặc Tử Hàn ra lệnh rống to.
Tử Thất Thất hoàn toàn không để ý lời anh, tiếp tục hướng cửa phòng đi.
"Cô gái chết tiệt, cô dám không nghe mệnh lệnh của tôi, cô đứng lại đó cho tôi, đứng lại" Mặc Tử Hàn gào thét lớn kích động xuống giường.
Thân thể còn có chút vô lực, phía sau lưng bởi vì động tác của anh mà bắt đầu kịch liệt đau đớn, nhưng anh lại như cũ sải bước hướng về phía cô, đuổi theo đến cửa phòng bệnh sau đó bắt được cổ tay của cô.
"Không được đi!" Anh lại một lần nữa gầm nhẹ ra lệnh.
"Buông tôi ra!" Tay phải Tử Thất Thất vung lên, dễ dàng hất tay anh ra, sau đó dưới chân lập tức nhanh hơn khập khễnh nện bước đi ra ngoài cửa.
Thời điểm cửa phòng tự động bị đóng lại, thân thể Mặc Tử Hàn cũng bởi vì vừa mới bị Tử Thất Thất phất tay về phía sau té trên mặt đất.
"Bịch"
"Bịch"
Hai tiếng vang hợp hai làm một, giống như chỉ là một thanh âm.
"A....."
"A....."
"Ưhm......"
Mặc Tử Hàn nằm trên mặt đất, phần lưng gắt gao dán mặt đất, cảm giác đau đớn nháy mắt lan tràn cả người, đau giống như cả người bị xé rách, đau đớn giống như bị đao xoắn làm cho sắc mặt anh vừa mới khôi phục tốt nháy mắt lại trở nên trắng bệch, mà máu.... Cũng lại một lần nữa phụt ra.
"Tử Thất Thất....." Anh khó khăn lẩm bẩm, bàn tay to đưa về phía trên cửa phòng bệnh tự động đóng, nhưng là như thế nào đều không thể đứng lên.
Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết! Cô gái đáng chết này, cô trở lại cho tôi....
A không tiếng động gào thét, đau đớn che mất hết thảy ý thức của anh.
.......
Trong hành lang
Tử Thất Thất tức giận bước đi, dưới chân rõ ràng đã bắt đầu đau đớn nhưng lại vẫn cố chấp muốn mau rời xa người người đàn ông này.
Vừa bá đạo lại vừa ngang ngược, hơn nữa còn hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu, cho tới bây giờ cũng không nghĩ đến cảm thụ của người khác, chuyên quyền độc đoán, một hồi còn muốn giết cái này giết cái nọ, lấy tánh mạng người khác để uy hiếp cô, quan trọng nhất là hắn vừa sắc vừa chán ghét, hoàn toàn là chủ nghĩa đại nam tử....Người đàn ông như hắn sao không chết đi chứ? Ở lại trên địa cầu chính là một tai họa.
Tức chết cô, tức chết cô, tức chết cô....
Đối đãi cô như vậy thì thôi, cô nhẫn! Nhưng tại sao phải đôi với Thiên Tân cũng như vậy? Nó bất quá chỉ là một đứa bé, nó làm sai cái gì? Chuyện như vậy cô thật sự không cách nào nhịn được. Mặc kệ hắn là ân nhân cứu mạng của cô hay không, mặc kệ hắn có phải cha ruột Thiên Tân hay không, tóm lại.... Cô chịu người người đàn ông này đủ rồi.
Nhưng là....
Cước bộ Tử Thất Thất đột nhiên chậm lại.
Thật là kỳ quái, tại sao hắn không có đuổi theo chứ? Hắn không phải vừa mới còn giữ chặt cô, không cho phép cô đi sao? Chẳng lẽ hắn buông tha cho cô? Đồng ý để cô cứ như vậy rời đi, hay là....
Hai chân của cô lại đột nhiên dừng lại!
Thôi rồi, cô lại quên mất vết thương trên người hắn, hơn nữa cô vừa mới còn đẩy hắn một cái, sẽ không phải là....
Cô lập tức qua