Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342552
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2552 lượt.
iên làm như vậy, cậu ta đột nhiên nhảy dựng lên, đối mắt lóe ra những tia sáng Spirax Hume*****, tình trạng này giống như muốn thiêu cháy Du Nhiên.
****** Tia sáng Spirax Hume:
“Tôi…” Du Nhiên nuốt nước miếng: “Trong túi xách có lược… Có cần tôi chải cho cậu không?”
Thứ Tiểu Tân muốn không phải lược, sau khi phóng ra một loạt tia sáng Spirax Hume, Tiểu Tân bỗng nở nụ cười, cười có chút đau khổ: “Vì sao? Bởi vì tôi biết, nếu thời gian quay trở lại đêm hôm đó, tôi vẫn làm chuyện tương tự với em. Vì vậy, cho dù tôi xin lỗi, cũng không phải lời xin lỗi thật lòng.”
Du Nhiên nhìn Tiểu Tân thật cẩn thận, lại nhớ lại miêu tả của cậu ta về bề ngoài của cô dưới đèn đường, ra một kết luận cuối cùng – đứa bé cứng đầu cứng cổ này nhất định là đói bụng lâu lắm rồi.
“Thì ra cho dù tôi có làm thế nào cũng không thể biến thành biển rộng, đặc biệt là dưới sự nổi bật của anh ta, tôi càng giống một đứa trẻ còn chưa lớn.” Tiểu Tân vẫn không muốn trực tiếp nhắc tới tên của Khuất Vân.
“Chỉ thua một trò chơi nhàm chán thôi, không có ai coi là thật cả.” Du Nhiên nói.
“Đúng, tôi cũng nhận ra, tôi thua, em tuyệt đối không thất vọng. Bởi vì ngay từ đầu, trong lòng em đã nhận định, tôi không thắng được anh ta.” Tiểu Tân trực tiếp hỏi tới vấn đề trong lòng Du Nhiên: “Thật ra, trong đôi mắt em, tôi và anh ta trước giờ chưa từng đứng ở cùng một vị trí, đúng không?”
Du Nhiên không trả lời được, những điều Tiểu Tân nói không phải không có lý.
Nếu trái tim con người là một cái tủ quần áo, vậy Khuất Vân vẫn ở ngăn kéo người yêu, còn Tiểu Tân, lại ở trong ngăn kéo bạn tốt, chưa bao giờ di chuyển.
“Tối hôm đó, tôi chỉ muốn chứng minh một việc – tôi là đàn ông, giống anh ta, đều là đàn ông.”
“Thế nhưng làm một việc như vậy càng thể hiện sự trưởng thành của anh ấy, sự trẻ con của cậu.”
“Thế nhưng, Lý Du Nhiên, em căn bản chưa từng cho tôi bất cứ cơ hội nào!” Tiểu Tân thất bại xen những ngón tay vào trong tóc: “Em không công bằng với tôi, hiểu không, ngay từ đầu, em đã trục xuất tôi khỏi cuộc chơi rồi.”
“Đó là bởi vì tôi không muốn mất một người bạn như cậu.” Du Nhiên nói ra lời nói thật: “Long Tường, tôi rất thích cậu, ở bên cậu tôi rất vui vẻ. Vì vậy, tôi vẫn ích kỷ cưỡng ép mối quan hệ của chúng ta cố định ở vị trí bạn bè, bởi vì người yêu là đến rồi lại đi, còn bạn bè, là suốt một đời.”
“Nhưng em biết không?” Trên gương mặt Long Tường lần đầu tiên hiện ra vẻ bình tĩnh: “Lý Du Nhiên, từ khi tôi ý thức được rằng tôi yêu em, còn em có lẽ sẽ vĩnh viễn không yêu tôi, ngay từ lúc đó, chúng ta đã nhất định phải mất nhau rồi.”
“Tôi không hiểu.” Đây là lần đầu tiên Du Nhiên không hiểu được những lời cậu ta nói.
“Tôi không phải kiểu đàn ông như Kim Nhạc Lâm, có thể chịu được cảnh người phụ nữ mình yêu ở bên một người đàn ông khác.” Long Tường chậm rãi nói: “Vì vậy, khi em xác định không thể ở bên tôi, tôi sẽ phải rời đi.”
“Không thể trờ thành bạn bè được sao?” Không hiểu vì sao, mũi Du Nhiên có chút chua xót.
“Không thể.” Tiểu Tân nói ra những lời này, những lời giống như đã giữ trong lòng mấy vạn năm.
Đây là những lời nói từ trái tim cậu ta, thế giới của cậu ta, là rõ ràng như thế, không thể có một chút bóng tối, không thể có một chút nhập nhằng.
“Trong hoàn cảnh này, em chỉ có hai sự lựa chọn, một là từ đêm nay trở đi, chúng ta không gặp lại nhau nữa. Hai là…” Long Tường dừng lại một chút, nhưng gần như chỉ là chốc lát: “Hai là, em và tôi, bước vào một cuộc tình thật sự… Đừng coi tôi là Tiểu Tân của em, coi tôi là một người đàn ông, cho tôi một tư cách như vậy, thứ tôi cần, chỉ là điều này.”
Trước khi cậu ta nói xong, Du Nhiên đã lắc đầu: “Tôi không muốn tổn thương cậu, tôi không nghĩ tôi sẽ yêu một người nhanh như vậy.”
“Lẽ nào em còn không hiểu?” Ngọn đèn màu cam, mang theo chút màu đỏ của máu, chiếu xuống gương mặt Long Tường, cái bóng của hàng lông mi của cậu ta kéo dài vô hạn: “Tổn thương lớn nhất chính là sự tước đoạt quyền được yêu em của tôi. Chưa thật sự thử, sao em biết em có thể tiếp nhận tôi hay không, nếu không thật sự thử, cả đời này… tôi sẽ không cam tâm.”
“Cho tôi một cơ hội, Lý Du Nhiên.” Long Tường đã yêu cầu như thế.
Ý của cậu ta, đã rất rõ ràng.
Giống như tiếng hát của quái vật biển, dẫn dụ cậu ta tới gần cái chết.
Thứ châm ngòi cho đêm hôm đó, tuy là sự ưu tú của Khuất Vân, là sự khiêu khích cố ý của Khuất Vân, nhưng nếu xét đến cũng, lại xuất phát từ thái độ thường ngày của cô.
Không muốn lôi kéo cậu ta, nhưng mỗi khi cậu ta muốn tới gần một chút lại dùng cái mác em trai để giữ chân cậu ta.
Vì vậy, một người luôn trắng đen rõ ràng như cậu ta không chịu nổi, cậu ta tuyên bố giới hạn của mình.
Hoặc là rời đi, hoặc cho cậu ta tư cách để cạnh tranh.
Thua, cũng đồng nghĩa là rời đi.
Nhưng ít nhất, chuyện đó là công bằng đối với cậu ấy.
Có lẽ, cũng là cho cô một cơ hội chăng.
Có người từng nói, kẻ ngốc chính là kẻ kết hôn với người mà mình yêu nhất.
Tình yêu, cũng là v