Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342547

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2547 lượt.

ậy sao?
Cô đã ngốc một lần, hủy hoại toàn bộ lòng can đảm, mà lúc này, đổi lại là cô được yêu, có phải sẽ khác trước hay không?
Dưới ánh đèn màu cam, gương mặt Long Tường không rõ ràng lắm, nhưng sự thấp thỏm và kiên quyết trong mắt cậu ta lại vô cùng rõ ràng.
Vậy, kệ mẹ nó đi, cứ yêu một lần nữa đã rồi tính.
Trên mặt đất có một cái bóng, cái bóng đó gật đầu một cái.
“Được.”
Cứ như thế, Du Nhiên và Long Tường bắt đầu hẹn hò.
Long Tường trở lại trường, vẫn như trước, sáng sớm mỗi ngày chờ Du Nhiên bên ngoài ký túc xá, cùng nhau đi ăn sáng, tan học lại đón cô ở cửa lớp, cùng nhau ăn trưa, khi không có lớp lại cùng nhau tới thư viện, tới phòng tự học.
Giống như trước, nhưng, những người ngoài nếu cẩn thận nhìn vẫn có thể nhìn ra, bầu không khí giữa bọn họ không giống lúc trước.
Rất ít khi cãi vã, mà đối thoại, cũng ít hơn nhiều.
Long Tường dường như càng ngày càng khác với Tiểu Tân ranh mãnh.
Ví dụ rõ ràng nhất chính là khi Du Nhiên đọc sách, cậu ta không chơi máy tính nữa, không đọc truyện tranh nữa, mà cầm lấy sách chuyên ngành, bắt đầu ra sức học tập.
Chỉ là, cả nữa tiếng đồng hồ cũng không xong được một trang.
Đối với những điều khác lạ này, Du Nhiên tự an ủi bản thân rằng, mãi rồi sẽ quen thôi.
Vừa ăn xong món ăn chua loét Khuất Vân, giờ lại ăn món ăn cay thè lưỡi này, phải có thời gian mới thích ứng được.
Nhưng chưa đợi cô thích ứng được hai ngày, Khuất Vân đã biết chuyện.
Du Nhiên bị gọi vào khu phòng làm việc của giáo viên, nói có người tìm.
Du Nhiên theo lời đi vào, giống như dự đoán, trong phòng làm việc chỉ có một mình Khuất Vân.
Khi Du Nhiên đến, Khuất Vân đang chuẩn bị file PPT cho cuộc họp toàn khoa sắp tới, gần đây vì nghênh đón đoàn kiểm tra của bộ giáo dục, các khoa thường xuyên phải họp.
Khuất Vân đeo mắt kính, nhìn những chữ màu xanh trên màn hình, mười ngón tay không ngừng gõ phím, những chữ cái hiện ra nhanh như chớp.
Trên bàn làm việc của Khuất Vân, đồ đạc của anh trước giờ đều nghiêm chỉnh đặt ở một chỗ, ngay cả một cm cũng không chịu xê dịch.
Người khác cũng phải thừa nhận, để như vậy là phù hợp nhất, ngăn nắp, sạch sẽ lại trang nhã nhất.
Chỉ là sự tỉ mỉ vô cùng, nhưng vô hình chung lại làm cho người ta cảm thấy xa cách.
“Anh muốn biết chuyện gì?” Du Nhiên đi thẳng vào vấn đề.
“Vì sao em còn chơi trò chơi này với cậu ta, bài học đêm đó còn chưa đủ sao?” Khuất Vân không ngừng động tác trên tay.
“Lần này…” Du Nhiên ngừng lại một chút, nói: “Tôi và Long Tường, là thật.”
Tiếng gõ bàn phím ngừng lại, Khuất Vân ngẩng đầu lên, nhìn Du Nhiên qua đôi mắt kính.
Du Nhiên quyết định nói rõ tất cả với anh: “Lần này, tôi và Long Tường, là hẹn hò nghiêm túc.”
“Cậu ta uy hiếp em?” Khuất Vân hỏi.
“Không, không ai có thể miễn cưỡng tôi, tôi đồng ý vì…” Du Nhiên vắt tay ra sau lưng, ngón cái nhẹ bấm vào ngón trỏ: “Bởi vì tôi nghĩ, mình nên tiếp tục đi về phía trước, phía sau núi rốt cuộc là cái gì, tôi muốn tự mình nhìn thấy.”
Nói xong, Du Nhiên hạ tầm mắt, tóc mái trên trán cũng thuận theo, buông xuống.
Cô không nhìn thấy vẻ mặt của Khuất Vân, cũng… không muốn thấy.
Qua một lúc lâu, tiếng gõ phím lại vang lên lần nữa, giọng nói trong trẻo, lạnh lùng của Khuất Vân truyền tới.
“Tôi đã biết, em ra ngoài trước đi.”
Dường như rất bình tĩnh, như vậy cũng tốt, Du Nhiên không chần chờ một giây, lập tức xoay người ra khỏi cửa.
Nhìn đồng hồ, 3 giờ 45, Du Nhiên nhớ 4 giờ phải đi họp, vì vậy cô cũng lười phải về ký túc xá, đi thẳng tới phòng học ngồi đọc sách.
Hiệu suất rất cao, mấy trang sách tiếng Anh lật như bay.
Những sinh viên khác cùng khoa cũng lục tục đi vào, Du Nhiên không muốn tham gia, tự mình ngồi trong một góc xa nhất, giả làm trò ngoan.
Tuy chăm chú ôn bài, nhưng cô vẫn cảm giác được sự biến đổi xung quang.
Khi một số bạn nữ trước mặt “oa” lên một tiếng cảm thán, Du Nhiên hiểu rằng, thầy Khuất đã tới.
Dù sao cũng chỉ nhắc lại với mọi người rằng bộ giáo dục sắp tới tuần tra, các tiểu thư, công tử phải biểu hiện cho tốt, đừng làm trường học mất mặt, nếu không các hình thức kỷ luật cũng không phải để không cho đẹp.
Du Nhiên cảm thấy những điều này thật vô nghĩa, liền mang tai nghe ra nghe nhạc, vùi đầu vào đại nghiệp nghiên cứu sinh của mình.
Cuối cùng, trong giọng hát của Black Eyed Peas, Du Nhiên đã học xong những từ mới bắt đầu bằng từ H.
Lỗ tai hơi đau, Du Nhiên tháo tai nghe xuống, nhưng phát hiện ra một, không, là rất nhiều rất nhiều điều kỳ lạ.
Những bạn học xung quanh đang khe khẽ nói nhỏ.
Tuy Khuất Vân đang ở trên bục giảng, phía dưới có vài tiếng thì thầm mới là chuyện bình thường, nhưng nội dung lần này không phải mấy lời khen như: “thầy Khuất thật đẹp trai”, “chân thầy Khuất thật dài”, hay “mông thầy Khuất thật cong”…
Lúc này, nội dung mấy lời thì thầm là: “Thầy Khuất bị ma ám à?!”
Du Nhiên ngẩng đầu, phát hiện ở trên bục giảng, Khuất Vân vẫn đang nhìn chằm chằm vào máy tính, ngay cả màn hình trình chiếu cũng quên không kéo xuống.
Cuối cùng, một người