Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2575 lượt.
t do dự, cô chạy thẳng tới bên cạnh Khuất Vân, đẩy anh sang bên kia đường.
Chiếc xe lướt sát ngay qua vạt áo Du Nhiên, trượt qua vài mét rồi dừng phắt lại.
Một thanh niên đầu tóc có thể so găng với con nhím, nhuộm màu mè như vòng ngũ sắc trên đầu Phật tổ Như Lai thò đầu ra khỏi cửa xe, mắng: “Muốn chết à!!!”
Sau đó nghênh ngang bỏ đi.
Người cậu ta mắng là Du Nhiên.
Do động tác vừa rồi, Du Nhiên vẫn bảo vệ Khuất Vân ở bên trong, nhận hết nguy hiểm lên người mình.
Tất cả những hành động này đều là vô thức.
“Cô gái, cô không sao chứ?” Một giọng nói khiến thần trí của Du Nhiên trở về thể xác.
Du Nhiên quay đầu, phát hiện người mình cứu không phải Khuất Vân.
Dáng người anh ta rất giống Khuất Vân, gương mặt cũng rất đẹp, cũng tương xứng với Khuất Vân.
Chính là loại trai đẹp mà nếu Du Nhiên gặp trên đường sẽ âm thầm nhìn chằm chằm, buổi tối khi đi ngủ còn nhớ lại rồi không ngừng hoang tưởng.
Trai đẹp rõ ràng vô cùng cảm kích với ơn cứu mạng của Du Nhiên, liên tục nói cảm ơn, còn kiên quyết muốn đưa Du Nhiên tới bệnh viện kiểm tra.
Nhưng Du Nhiên cảm thấy sức sống của mình vẫn còn mãnh liệt, không chịu một chút thương tích nào, nên nhẹ nhàng từ chối.
Nhưng anh chàng đẹp trai này có vẻ đã sinh ra hứng thú dào dạt với “trái tim vàng lương thiện” của cô, hào hứng mời cô đi ăn.
Du Nhiên dùng lý do giảm béo không ăn đêm để uyển chuyển từ chối, trai đẹp lại không chịu bỏ cuộc, tiếp tục hỏi số điện thoại của cô, nói ngày khác vào ban ngày lại mời cô đi ăn.
Bề ngoài của trai đẹp bắt mắt, dáng người của trai đẹp cao ráo, lời nói của trai đẹp khéo léo, ánh mắt của trai đẹp nồng cháy, viết mấy chữ vàng lóng lánh to đùng: nợ nhân tình, tôi nguyện lấy thân báo đáp.
Du Nhiên do dự một lúc rồi nói ra một dãy số, sau đó mượn cớ bắt xe bỏ đi.
Cô biết cô và anh chàng đẹp trai này sẽ không gặp lại.
Bởi vì, số cô đưa là một số giả.
Bởi vì, cô đã hiểu rõ một việc.
Tới thời gian ước hẹn của ngày hôm sau, Cổ Thừa Viễn hẹn Du nhiên tới một nhà hàng kiểu Pháp trang trí tao nhã, vô cùng thích hợp để tiêu tiền, nằm ở khu phố trung tâm.
Khi uống đến canh cà rốt, Du Nhiên quyết định sớm chết sớm siêu sinh, cô lau miệng, đặt chiếc nhẫn trước mặt Cổ Thừa Viễn.
Cổ Thừa Viễn buông chiếc thìa xuống, một lúc lâu mới hỏi: “Em thật sự… không chịu tha thứ cho anh sao?”
“Không, em đã tha thứ cho anh từ lâu rồi.” Du Nhiên bình tĩnh nói: “Chỉ là, tối hôm qua em đã nhìn rõ một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Tối hôm qua, em đã cứu một người. Trước đây, khi xem ti vi, em luôn nghĩ, khi xe lao tới, thật sự có ai đó sẽ đẩy người đang bị nguy hiểm kia ra sao? Có cần thiết phải dùng chính thân thể của mình nhào qua không, đúng là tự tìm chết. Nhưng cho tới khi chuyện đó xảy ra với mình, em mới hiểu, khi đó, con người không còn bao nhiêu lý trí, họ chỉ nghe theo trái tim mình. Động tác nhào tới kia là vô thức, là vì đảm bảo người mình quan tâm kia sẽ không bị thương.”
“Người em cứu là Khuất Vân?” Cổ Thừa Viễn lẳng lặng, chậm rãi hỏi.
“Không.” Du Nhiên lắc đầu: “Chỉ là một người rất giống anh ấy.”
Nhưng, chuyện đó đã đủ nói rõ tất cả vấn đề.
Khuất Vân nói, cô còn nhớ tới anh, Du Nhiên không tin.
Tiểu Tân nói, cô còn nhớ tới anh, Du Nhiên không tin.
Cổ Thừa Viễn nói, cô còn nhớ tới anh, Du Nhiên vẫn không tin.
Nhưng chuyện tối qua đã khiến Du Nhiên nhìn rõ trái tim mình trong nháy mắt.
Thì ra, là sự thật.
“Em sẽ đi tìm cậu ta sao?” Cổ Thừa Viễn hỏi, anh ta nhìn cô, ánh mắt khiến người ta rất khó đoán biết.
“Không.” Du Nhiên tiếp tục lắc đầu: “Anh ấy đã bắt đầu một cuộc sống mới, hơn nữa anh ấy đã bỏ cuộc với em rồi.”
Khi cô nghĩ thông suốt, bọn họ đã bỏ lỡ nhau.
Chuyện đời luôn là như vậy.
Du Nhiên vẫn luôn nghĩ rằng, ba cuộc tình này của cô, anh em, thầy trò, chị em, không thành công là vì chúng quá lệch lạc. Nhưng nghĩ kỹ lại, tất cả chỉ vì cô quá cố chấp.
Điều cuối cùng cô muốn chính là một người yêu cô, và cô cũng yêu người đó.
Từ chối Cổ Thừa Viễn, là vì cô không còn yêu anh ta.
Từ chối Tiểu Tân, là vì cô chưa bao giờ yêu cậu ta.
Từ chối Khuất Vân, lúc mới đầu là vì không xác định anh có yêu cô hay không, sau đó, cô lại không xác định mình còn yêu anh hay không.
“Có lẽ, em còn chưa gặp được người thật sự dành cho mình, nhưng không sao, em sẽ đợi.” Du Nhiên cười khẽ: “Yêu đương lâu như vậy rồi, em có chút mệt mỏi, đã đến lúc nên dời sức lực sang công việc rồi.”
“Em sẽ không yêu anh lần nữa, là ý này phải không?” Cổ Thừa Viễn hỏi, đôi mắt anh ta dưới ánh đèn có vẻ đen và sâu không đáy.
“Đúng vậy.” Du Nhiên quyết định nói rõ: “Tình cảm nam nữ, em không thể cho anh nữa, mà sẽ làm em gái anh, sẽ ở bên anh những lúc anh cần… Xin lỗi, đây là chuyện duy nhất em có thể làm được.”
Vì chính mình, vì người khác, cô sẽ không bao giờ làm bừa nữa.
Sau khi biết rõ chính mình muốn gì, tiếp đó chính là kiên trì, cho dù cuối cùng không đạt được gì cũng không thể làm bản thân thất vọng.
Ngày hôm đó, Cổ Thừa Viễn cũng không có vẻ gì khác thường, v