Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2576 lượt.

ô cùng bình tĩnh, giống như một hình ảnh phản chiếu của ánh trăng lạnh lẽo như từ trước tới giờ.
Cuối cùng, anh ta nói: “Chỉ cần anh cần em, bất kể lúc nào, em sẽ tới sao?”
“Đúng vậy.” Du Nhiên hứa hẹn như vậy.
Cổ Thừa Viễn nhẹ nhàng gật đầu.
Cứ như thế, mọi chuyện dường như đã được giải quyết.
Du Nhiên lại trở về với những ngày điên đảo ngày đêm, vùi đầu đọc sách, vùi đầu ngủ, tâm trạng vô cùng thoải mái, ngay cả buổi tối nằm mơ cũng thấy cậu bé Hồ Lô đánh nhau với siêu nhân điện quang.
So với cậu bé Hồ Lô và siêu nhân điện quang trước đây thì những giấc mơ này cao thượng hơn gấp bội.
Quan hệ giữa Cổ Thừa Viễn và gia đình cô cũng trở về như lúc ban đầu, giống như người một nhà.
Thì ra con người có thể thay đổi, Du Nhiên quyết định phải thay đổi chính mình, giữ vững lập trường, tranh thủ gia nhập Đảng, cố gắng làm một chiến sĩ đắc lực của chủ tịch Mao.
Mùa hè này xảy ra quá nhiều chuyện, vì vậy Du Nhiên cảm thấy nó qua đặc biệt nhanh, chưa được bao nhiêu ngày trăng mọc đã là khai giảng.
Đúng lúc này, trong một buổi tụ tập của công ty, Lý Minh Vũ rút được giải nhất – chuyến du lịch cho hai người tới Quế Lâm.
Nhìn hai ông bà già vô cùng hứng chí sắm sửa hành lý, Du Nhiên giận đến nghiến răng nghiến lợi – chuyện này rõ ràng là kỳ thị kết tinh tình yêu là cô đây.
Rưng rưng vẫy tay nhỏ tiễn bố mẹ đi, Du Nhiên cuộn tròn trên sô pha, dùng cái thìa lớn xúc kem, chuẩn bị luyện tiên.
Không phải luyện thành tiên nữ, mà luyện thành Thiên Bồng Nguyên Soái.
Đang vui vẻ biến đổi, Cổ Thừa Viễn gọi điện tới rủ cô ra ngoài ăn, sau khi nghe giọng nói uể oải của cô, hỏi ra chuyện, hiểu ngay được suy nghĩ của cô, lập tức hạ lệnh cô đi sửa soạn hành lý, cùng anh ta tới Quế Lâm khiến Lý Minh Vũ và Bạch Linh ngạc nhiên một phen.
Du Nhiên nhảy cẫng lên, làm theo ngay, thu dọn xong xuôi, khóa kỹ cửa, cô xuống dưới lầu chờ Cổ Thừa Viễn.
Không lâu sau, Cổ Thừa Viễn tới, Du Nhiên mang theo hành lý lên xe.
Trên đường đi, Du Nhiên loay hoay xử lý cái máy ảnh không biết vì sao lại trục trặc của mình, thuận miệng hỏi: “Anh lấy vé máy bay chưa?… Coi như em chưa hỏi đi, việc anh làm, em luôn luôn yên tâm.”
“Em tin tưởng anh như vậy?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
Đây hẳn là một câu nói đùa nhưng lại thiếu sự hài hước.
Chỉ là, toàn bộ sự chú ý của Du Nhiên đều đặt trên cái máy ảnh: “Nếu anh mà cũng có sai sót thì thật sự không còn gì để nói nữa rồi.”
“Trong lòng em, anh tốt đến vậy sao?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
“Đương nhiên.” Du Nhiên cầm máy ảnh, đưa lưng về phía anh ta, vội vàng quay ra chụp cảnh vật ngoài cửa sổ.
Phía sau truyền tới giọng nói của Cổ Thừa Viễn, giọng nói đó nhạt đến mức gần như xa cách: “Nếu vậy, vì sao không thể tiếp nhận anh?”
Giống như tia lửa điện lóe lên khi chạm vào dây điện, Du Nhiên chậm rãi buông máy ảnh xuống, nhẹ giọng nói: “Không phải chúng ta đã nói sẽ không nhắc tới chuyện này nữa sao?”
“Đúng là đã hứa như thế, chỉ là…” Khuôn mặt Cổ Thừa Viễn giống như được mạ một lớp kim loại màu ấm, nhưng đôi mắt lại là màu lạnh: “Giờ là lúc nên nhắc tới chuyện đó.”
Trực giác nói cho Du Nhiên biết có điều gì đó khác thường, ngay lúc này, di động trong túi xách vang lên.
Cô cúi đầu, không dám nhận – trên màn hình là dãy số của Khuất Vân – Du Nhiên không cố gắng nhớ nhưng khó có thể quên được dãy số này.
Sau khi điện thoại vang lên ba tiếng, Du Nhiên nghe máy.
Không có gì phải né tránh, cô nghĩ như vậy.
Đồng thời, quả thật cần một việc nào đó để xua đi bầu không khí quái dị trên xe.
“Là tôi.” Đây là câu nói đầu tiên của Khuất Vân.
“Tôi biết.” Du Nhiên nói, cũng cố gắng dời sự chú ý của mình ra ngoài cảnh sắc đang vùn vụt trôi qua ngoài cửa sổ.
Sau đó, Khuất Vân vô cùng nghiêm túc hỏi cô một câu: “Du Nhiên, em có tin tôi không?”
“Cái gì?” Du Nhiên không hiểu.
Ngữ điệu của Khuất Vân khiến cho không khí lại căng thẳng lên: “Bởi vì sau đây tôi muốn nói cho em một số sự thật, một số sự thật mà dù thế nào em cũng không muốn tin.”
“Anh nói đi.” Trò chơi Du Nhiên ghét nhất từ khi sinh ra đến giờ chính là giải câu đố.
“Thứ nhất, người lái xe đụng vào bố mẹ em chính là do Cổ Thừa Viễn sai khiến. Thứ hai, lần hiến gan kia, thật ra là một vở kịch đã dựng sẵn, Cổ Thừa Viễn không bị lừa.”
Hai câu nói ngắn ngủi này giống như qua một lúc thật lâu mới có thể trôi vào tai Du Nhiên, cô vẫn duy trì tư thế nghe máy, thậm chí ngay cả lông mi cũng không chớp một cái.
“Em có thể mắng tôi là lừa đảo, có thể khinh thường tôi, nhưng trước tiên, em hãy nghe lời nói của mấy người trong cuộc đã.” Khuất Vân nói.
Anh đã thu thập được tất cả chứng cứ rồi.
“Điện thoại của ai vậy?” Cổ Thừa Viễn bỗng lên tiếng hỏi.
“Bạn học của em.” Nét mặt Du Nhiên vẫn như bình thường, nhưng trái tim đã bắt đầu đập mãnh liệt.
Khuất Vân ở bên kia ngừng lại một lát, sau đó trầm giọng nói: “Cổ Thừa Viễn ở bên cạnh em?”
“Ừ.” Du Nhiên đáp nhẹ một tiếng, cũng đổi điện thoại sang tai bên phải, không muốn khiến Cổ Thừa Viễn phát hiện ra.
“Du Nhiên, hãy nghe tôi nói, lập