Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342583
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2583 lượt.
.
Lần cần hôn thứ ba của Cổ Thừa Viễn diễn ra trong phòng Du Nhiên.
Lúc đó, Bạch Linh và Lý Minh Vũ ở trong bếp nấu cơm, để hai người bọn họ nói chuyện riêng.
Du Nhiên lại nhớ tới một số chuyện thú vị khi còn bé, vui vẻ mang ra bàn luận.
Khi còn bé, Du Nhiên vừa ăn đậu tương vừa xem ti vi, kết quả cắn phải lưỡi, máu chảy ròng ròng, lúc đó người lớn đều đã ra ngoài, Cổ Thừa Viễn đỡ cô lên xe đạp, đi thẳng tới bệnh viện.
“Em nhớ khi đó em cứ nhào vào lòng anh khóc, quần áo của anh nhuộm đầy máu từ miệng em, khi mẹ tới bệnh viện còn tưởng bụng anh bị thương, vô cùng sợ hãi.” Du Nhiên khẽ cười.
Lúc đó, cô cũng rất sợ, nghĩ rằng mình sẽ chết, may mà Cổ Thừa Viễn luôn ở bên an ủi cô.
Trong trí nhớ của cô, Cổ Thừa Viễn luôn áo quần gọn gàng, sạch sẽ, mang theo một cảm giác lạnh lạnh.
Thích anh ta, có phải từ khi đó?
“Anh nhớ, trước đây, khi ở bên anh, em luôn rất vui vẻ.” Đường viền đôi môi Cổ Thừa Viễn cong lên thành một đường cong rõ ràng, giống như đang nhớ lại quá khứ thật tươi đẹp, nhưng chậm rãi, lông mày anh ta hạ xuống, biến thành dáng vẻ cô đơn: “Đáng tiếc, đều bị anh phá hủy.”
“Đừng nói những chuyện này nữa, giờ không phải tốt lắm sao?” Du Nhiên lại chuyển hướng câu chuyện: “Em đói rồi, em đi trộm ít đồ ăn đến đây.”
Nói xong, cô định đứng dậy, nhưng Cổ Thừa Viễn kéo cô lại.
Anh ta ngẩng đầu nhìn cô, qua một lúc rất lâu mới nói: “Du Nhiên, cứu anh.”
“Anh…” Ánh mắt Du Nhiên khẽ lay động.
“Nghe nói Khuất Vân đã bắt đầu gặp gỡ cô gái vừa xem mặt, bố mẹ cô gái đó là bạn của bố mẹ cậu ta.” Bàn tay Cổ Thừa Viễn nắm trên khuỷu tay cô, ngón tay cái chạm vào gân tay của cô: “Cậu ta đã bắt đầu một cuộc sống mới.”
“Vậy sao?” Du Nhiên trả lời như vậy, giọng nói thật bình tĩnh.
“Anh thật hâm mộ cậu ta, không phải vì cậu ta đã từng ở bên em, mà vì cậu ta cầm được cũng buông được. Anh không làm được, thứ anh muốn, ngay từ đầu là cái gì thì vĩnh viễn sẽ là cái đó, anh không có được, chính là trọn đời chìm đắm. Vì vậy… Du Nhiên, xin em hãy cứu anh.”
Đường cong mạnh mẽ trên thân thể Cổ Thừa Viễn trong giây phút đó dường như mềm đi: “Du Nhiên, đeo nhẫn, vĩnh viễn ở lại bên anh.”
Du Nhiên không biết nên đáp lại thế nào, cô dùng phương pháp như trước – trì hoãn.
Cô xin anh ta cho cô thêm một ngày, cô sẽ suy nghĩ kỹ càng, sẽ cho anh ta một đáp án chính xác.
Mà đáp án kia, là cuối cùng, một khi đã nói ra sẽ không thay đổi nữa.
Thời gian phải trả lời chính là sáng ngày hôm sau, đêm hôm đó, Du Nhiên không ngủ được, một mình đi dạo bên bờ sông.
Mặt sông là một màu đen sâu kín, thỉnh thoảng có một chiếc thuyền hàng chạy qua, tạo thành những gợn sóng.
Dựa nửa người vào lan can, Du Nhiên nghĩ, bạn gái lần này của Khuất Vân sẽ giống cô, hay giống Đường Ung Tử?
Có lẽ, cô gái này chính là một nửa còn lại của đời anh, có lẽ, bọn họ rất nhanh sẽ kết hôn, có lẽ, những dây dưa đau khổ trong cuộc tình với cô chỉ là một sự luyện tập trước khi gặp cô gái này.
Cẩn thận nghĩ lại, có thể có một cuộc tình oanh oanh liệt liệt, đủ loại tình tiết khiến người ta méo mặt, một cuộc tình đáng bị sét đánh, một cuộc tình khiến người ta chỉ trích lẫn nhau, anh tàn khốc, tôi vô tình, cô cố tình gây sự với một người có tần suất xuất hiện rất cao trong giấc mơ của nữ sinh toàn trường như Khuất Vân cũng coi như không uổng phí cuộc đời.
Lấy chiếc nhẫn kim cương từ trong túi ra, ngắm nghía dưới ánh đèn đường, không tệ, không tệ, kích cỡ vừa vặn, đủ trang nhã, đẹp đẽ.
Có lẽ lúc này chính là lúc để cô bước tiếp – dù sao, Khuất Vân cũng đã bước tiếp rồi.
Có lẽ, sau khi trải qua rất nhiều phân phân hợp hợp, Cổ Thừa Viễn mới chính là cái đích đã định trước kia?
Chỉ là… Du Nhiên đã thử vài lần nhưng vẫn không cách nào đeo vào tay.
Ngón tay và chiếc nhẫn kim cương giống như hai viên nam chân cùng một cực, đẩy nhau ra xa.
Mắt thấy sắc trời càng lúc càng đen, Du Nhiên cảm thấy có chút nguy hiểm – kẻ xấu nào mắt mũi không tốt rất có thể sẽ nhìn nhầm cô thành mỹ nhân mà XXOO.
Du Nhiên vẫn còn nhớ bài học từ thời tiểu học, trước giờ qua đường đều đi trên vạch kẻ đường – nếu có bất hạnh bị đụng vào còn có thể ăn vạ được ít tiền.
Gái Diệp thì ghi nhớ khẩu hiệu của Metersbonwe*, không thích đi trên vạch kẻ đường tầm thường kia, mà phải đi cách đó năm mét – nếu có bị xe đâm cũng có thể dùng đôi bàn tay nhuốm máu sờ tới vạch kẻ đường, ăn vạ lấy tiền bồi thường.
* Slogan của hãng thời trang Metersbonwe là “be different”
Mà lúc này, đang có một người làm chuyện giống như gái Diệp, cách Du Nhiên năm mét phía bên ngoài, trước mặt, có một người đang sang đường.
Sống lưng cao thẳng, chân dài thẳng tắp, làn da trắng nõn, tấm lưng kia, chính là Khuất Vân.
Du Nhiên không có thời gian suy nghĩ vì sao anh lại ở đây, bởi vì cô nhìn thấy một chiếc xe đang phi như bay từ bên kia tới.
Còn Khuất Vân dường như đang cầm điện thoại nói chuyện với ai đó, hoàn toàn không chú ý tới sự nguy hiểm trí mạng.
Trong một giây đó, Du Nhiên không suy nghĩ nhiều, một ý định nảy lên, không một chú