Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2574 lượt.
>Máu chảy ra khỏi thân thể càng ngày càng nhiều, đôi mắt của Cổ Thừa Viễn càng ngày càng mờ nhạt, bàn tay cầm lấy tay cô cũng càng ngày càng lạnh.
Du Nhiên không còn cách nào khác, chỉ có thể cắn răng giật lấy chiếc nhẫn, xỏ mạnh vào ngón áp út.
Cảm giác lạnh lẽo giống như xiềng xích.
Cuối cùng, Cổ Thừa Viễn cũng thả cô ra, Du Nhiên vội vàng gọi xe cứu thương, cũng nhờ nhân viên của công viên trò chơi giúp cô nâng anh ta đi.
Cho dù đã hôn mê, Cổ Thừa Viễn vẫn nắm chặt tay Du Nhiên.
Sau khi đưa Cổ Thừa Viễn vào phòng phẫu thuật, Du Nhiên rất nhanh đã gặp bố mẹ và… Khuất Vân.
Bố mẹ kéo tay Du Nhiên, cẩn thận hỏi mọi chuyện.
Trong lòng Du Nhiên là một mảnh hỗn loạn, ngay cả chính mình nói gì cô cũng không nhớ.
Nhưng cô nhìn thấy, Khuất Vân vẫn đứng cách đó không xa, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay cô.
Du Nhiên vô thức nắm chặt tay, viên kim cương trong lòng bàn tay vừa cứng vừa lạnh, giống như ánh mắt Khuất Vân.
Sau khi hỏi han xong, Bạch Linh và Lý Minh Vũ bị y tá gọi đi nộp viện phí, bên ngoài phòng phẫu thuật chỉ còn một mình Du Nhiên đối mặt với Khuất Vân.
Du Nhiên dùng tay kia che khuất chiếc nhẫn kim cương, nhưng không ngờ như vậy càng giấu đầu hở đuôi.
Khuất Vân chậm rãi đi tới trước mặt cô, nhìn về phía bàn tay cô, nhẹ giọng nói: “Xem ra, em đã cho tôi đáp án.”
“Cái gì?” Du Nhiên hỏi.
“Giữa tôi và cậu ta, em chọn cậu ta, em coi cậu ta là một người đàn ông.” Khuất Vân nói, giọng nói thật chậm.
Du Nhiên cố gắng sắp xếp những từ ngữ trong đâu, muốn nói rõ với anh những chuyện vừa xảy ra.
Nhưng Khuất Vân không cho cô cơ hội mở miệng.
Anh vươn tay, vuốt ve gương mặt Du Nhiên, mang theo một cảm giác thật nặng nề: “Du Nhiên, tôi thừa nhận, tôi đã thua, tôi đã đánh mất em, tôi không có khả năng để thắng trở lại. Tôi đã cố gắng, nhưng kết quả vẫn là vô dụng. Em yên tâm, từ nay về sau, tôi sẽ không làm phiền em nữa, sẽ không cản trở bước chân của em nữa… Vậy, tạm biệt.”
Nói xong, anh xoay người, bỏ đi.
Đây là bài học thứ hai mươi mà Khuất Vân dạy cho Du Nhiên – Rốt cuộc, anh cũng có thể bị đánh bại.
[Bài học thứ hai mươi mốt'> Kết quả, anh mới là người cuối cùng kia.
Cứ như thế, Khuất Vân bỏ đi.
Như vậy cũng tốt, Du Nhiên nghĩ, một năm thời sinh viên quý giá nhất đã trải qua cùng anh, đây là lúc để đoạn tình cảm đó trở thành hồi ức.
Anh đã chủ động buông tay, không còn yêu cầu cô phải lựa chọn, mà đáp án đó rốt cuộc là gì, ngay cả Du Nhiên cũng không rõ.
Và, cũng không còn quan trọng nữa.
Mối quan hệ của bọn họ là một loại quan hệ hoàn toàn mới, hòa lẫn giữa tình thân và sự ăn ý từ nhỏ.
Nhưng đôi khi, sẽ tăng thêm một chút mờ ám – người tăng thêm thường là Cổ Thừa Viễn.
Bọn họ thường nói đến thời gian khi còn bé – anh ta đi xe đạp, cho cô ngồi phía sau, đưa cô đi mua bánh kem; tháng Ba, anh ta làm một con diều cho cô, sau đó hai người tới sườn núi bên cạnh thả diều; ngày hè, anh ta đưa cô tới bờ sông, cùng nhau bắt tôm cá.
Quãng thời gian vui vẻ đó dường như được ôn lại một lần qua những lời kể.
Chỉ là, mỗi khi Cổ Thừa Viễn nói đến năm hai người hẹn hò, Du Nhiên sẽ chuyển trọng tâm câu chuyện sang hướng khác.
Ngoài ra, cô cũng tránh chuyện về chiếc nhẫn.
Cô không nhắc tới không có nghĩa Cổ Thừa Viễn cũng như vậy.
Tổng cộng anh ta đã cầu hôn cô hai lần.
Lần đầu tiên vào ngày xuất viện, nhìn Du Nhiên đang thu dọn đồ dùng, anh ta nhẹ giọng nói: “Du Nhiên, chúng ta kết hôn đi.”
Du Nhiên chỉ cười cười, không có bất cứ phản ứng gì.
Lần thứ hai là một tuần sau khi xuất viện, Cổ Thừa Viễn lại đưa Du Nhiên ra ngoài ăn trưa, sau khi ăn xong, thuận tiện tới một khu biệt thự xa hoa đang rao bán ở bên cạnh.
Khi đi tới một trong những căn biệt thự trong đó, Cổ Thừa Viễn đột nhiên hỏi: “Căn nhà này làm nhà mới khi kết hôn thế nào?”
Du Nhiên đương nhiên hiểu ý của anh ta, nói lảng đi: “Mùa đông ở đây không có tuyết, vậy mà trong phòng khách lại có một cái lò sưởi âm tường, đúng là giả tạo.”
Cứ như thế, hai lần cô đều chuyển hướng câu chuyện.
Thật ra, Cổ Thừa Viễn cũng có thể coi là một đối tượng tốt, nếu bọn họ ở bên nhau, Cổ Thừa Viễn sẽ không còn cô đơn, bố mẹ cũng sẽ vui vẻ, giống như kết cục cả nhà cùng vui.
Nhưng Du Nhiên luôn cảm thấy cô không thể làm như vậy.
Về phần nguyên nhân, cô không biết.
Có lẽ, người không thể nhìn rõ tâm tư của mình nhất, chính là bản thân.
Du Nhiên nhớ cô từng thề trước mặt Khuất Vân, nói sẽ tìm một người đàn ông coi cô như báu vật trong lòng bàn tay.
Cô cảm nhận được nỗi khổ khi yêu một ai đó, vì vậy cô chấp nhận Tiểu Tân, muốn được yêu một lần, nhưng kết quả vẫn là không tốt.
Còn Cổ Thừa Viễn, Du Nhiên xác nhận, sau khi trải qua những chuyện đó, anh ta đối với cô tốt, rất rất tốt.
Nhưng tới lúc này Du Nhiên mới mơ hồ nhận ra, thứ mình muốn dường như còn nhiều hơn thế.
Cô quá tham lam – cô muốn một người yêu mình, mà mình cũng yêu người đó.
Du Nhiên nghĩ, cô nhất định sẽ cô đơn cả đời