Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342493

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2493 lượt.

uy nghĩ rốt cuộc mùi thơm ngát tỏa ra khi Khuất Vân thở một hơi trêu chọc là món đồ ăn gì lưu lại.
Nhưng chưa đợi cô nghĩ ra, đôi mắt Du Nhiên đột nhiên mở lớn như chuông đồng.
Bởi vì cô cảm giác được, bàn tay Khuất Vân đã luồn vào từ mép quần Jeans của cô.
Quần Jeans bó sát, bàn tay Khuất Vân luồn vào lập tức dính chặt vào mông Du Nhiên, nhẹ nhàng xoa nắn, từng động tác đều là sự quyến rũ rất rõ ràng.
Nhưng đây vẫn chưa phải mục đích cuối cùng của Khuất Vân, sau chuyển động nóng bỏng kia, tay của anh lại chậm rãi kéo khóa quần jeans xuống.
Sau đó, bàn tay đã tràn đầy độ ấm của cơ thể Du Nhiên vươn vào trong quần nhỏ, tìm tới nơi mẫn cảm nhất của cô.
“Nhắc lại cho anh một câu, cái đó hết rồi.” Du Nhiên cắn răng nói.
“Chuyện này không cần cái đó cũng làm được.”
Nói xong, ngón tay của anh bắt đầu không ngoan.
Sự xâm chiếm của vật lạ mang đến cảm giác mâu thuẫn giữa chống cự và tiếp nhận, thân thể Du Nhiên bắt đầu khó chịu lắc lư trái phải.
Trong khi tay Khuất Vân làm việc, lưỡi của anh cũng tiếp tục vẽ một bức tranh kiều diễm.
Anh dùng lưỡi của mình tuyên cáo quyền làm chủ trong miệng Du Nhiên, lướt qua hàm răng của cô, liếm qua cánh môi trơn bóng, theo đuổi đồng loại non mềm.
Giống như… trong thế giới đó, anh là chúa tể.
Du Nhiên thân mình căng cứng, giống một sợi dây cung dính hương thơm, gần tới bến bờ sụp đổ.
Cô chỉ có thể ôm lấy cổ Khuất Vân cầu cứu, hơi thở cô phả lên bả vai anh, trong bầu không khí như vậy càng có vẻ gợi cảm.
Ngón tay Khuất Vân càng không ngừng ra vào trong cơ thể cô, tần suất khiến người ta mê muội.
Du Nhiên muốn bỏ trốn, nhưng lý trí của cô không lay chuyển được thân thể, ngược lại còn dựa vào gần Khuất Vân hơn, tỏ vẻ ham muốn không tiếng động, hy vọng anh có thể giảm bớt sự đau khổ, dằn vặt của mình.
Khuất Vân không chút hoang mang, nhàn nhã, tự tại mê hoặc cô, khóe miệng còn nở nụ cười dịu dàng.
Phản ứng của cơ thể cô đã thấm ướt đầu ngón tay anh, đó cũng chính là dấu hiệu đầu hàng của cô.
Cô nghiêng đầu, tựa cằm trên vai Khuất Vân không còn chút sức lực, thở dốc.
Đến đây, Du Nhiên đã chịu thua rồi.
“Sau này còn làm như vậy nữa không?” Khuất Vân hỏi, trong giọng nói mang theo ý cười, có hương vị của nắng.
Du Nhiên tức giận cắn lên vai anh, nhưng khả năng có hạn, lực sát thương không lớn.
Lần này, dường như Khuất Vân lại thắng lợi rồi.
Thế nhưng ngay sau khi cuộc đấu kết thúc, Khuất Vân đứng dậy, mặc thêm áo khoác rồi ra khỏi nhà, không lâu sau đã mang về nhà một hộp áo mưa thật to.
Du Nhiên há hốc mồm, trừng mắt nhìn một lúc lâu sau mới nói ra một câu: “Cái này… hẳn là mua được với giá bán buôn chứ.”
Lúc này Khuất Vân không còn tâm trí đâu để trả lời câu hỏi có tư duy không bình thường của cô, anh mở cái hộp, lấy ra một cái, trực tiếp nhào về phía Du Nhiên.
Trận đánh này thật khiến người ta phải kinh ngạc, hoặc là nói, đầu Du Nhiên suýt nữa bị tay vịn sô pha đụng sưng lên một cục.
Rất rõ ràng, trong khi dụ dỗ cô, Khuất Vân cũng gần như nội thương.
Du Nhiên lộ ra nụ cười thỏa mãn: xem ra trong những việc kiểu như tình dục thế này, không ai là người thắng thật sự.
Du Nhiên là một người rất tùy hứng, nghĩ đến đâu làm đến đó, nhưng cô phát hiện, bạn trai Khuất Vân của cô còn tùy hứng hơn cô.
Ngay buổi trưa ngày gặp phải Cổ Thừa Viễn, anh nhanh chóng chuẩn bị hành lý, muốn dẫn Du Nhiên lên núi bên cạnh chơi.
Đó là một địa điểm du lịch nổi tiếng, hiện giờ đang có tuyết rơi, rất nhiều trò chơi.
“Quá vội, em chưa kịp chuẩn bị gì cả.” Du Nhiên nói.
“Không cần chuẩn bị gì cả, mang theo ít quần áo để thay là được, những thứ còn lại, trên núi đều có bán.” Giọng điệu của Khuất Vân căn bản là không cho thương lượng, bởi vì anh đang giúp Du Nhiên sắp xếp đồ đạc.
Trong lúc nói chuyện, Khuất Vân đã chuẩn bị xong hết những thứ cần thiết, Du Nhiên không có cách nào phản đối, đành để anh kéo đi.
Sau khi vào ở trong nhà Khuất Vân, Du Nhiên thừa dịp Khuất Vân không ở nhà mà lục tung đồ đạc của anh.
Tuy Du Nhiên biết loại hành vi này không tốt, nhưng gặp phải loại bạn trai thần bí như Khuất Vân, cô chỉ có thể dùng cách này để tìm hiểu về anh.
Ví dụ như chuyện Khuất Vân có bằng lái đã bị Du Nhiên phát hiện ra khi lục tủ quần áo của anh.
Nếu đã có bằng lái thì nên mua xe để đi, Du Nhiên nhớ khi đó cô đã nói với Khuất Vân như vậy.
Thế nhưng Khuất Vân chỉ trả lời một câu: “Tôi không lái xe.”
Du Nhiên hỏi vì sao, nhưng Khuất Vân rất nhanh đã hướng trọng tâm câu chuyện sang chỗ khác.
Không nói thì thôi, Du Nhiên nhún vai, cũng cho qua chuyện này.
Nếu không lái xe thì gọi xe, khi xuống xe, nhìn Khuất Vân lấy ra mấy tờ in hình ông nội Mao đưa cho tài xế mà trong lòng Du Nhiên đau không gì sánh được – nếu dùng để mua Durex, ít nhất cũng phải mua được nửa thùng chứ không ít.
Nhưng rất nhanh, Du Nhiên đã ném chuyện này ra khỏi đầu, bởi vì quang cảnh nơi này thật sự quá đẹp.
Khắp nơi đều là tuyết trắng, một thế giới thật thuần khiết, rộng vô biên.
Trước khi xuất phát, hai người đã