XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342497

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2497 lượt.

đặt trước khách sạn, một căn phòng đôi, một chiếc giường ở giữa phòng, kích thước rất lớn, ước chừng có lăn mấy vòng cũng không rơi xuống đất.
Du Nhiên vội vàng buông hành lý xuống, ngay sau đó muốn chạy ra ngoài trượt tuyết.
Khuất Vân ngăn cô lại: “Trời tối rồi, không an toàn, hôm nay nghỉ đi, ngày mai để em trượt cả ngày.”
“Nếu đã vậy thì vội vàng tới đây làm gì? Hai người ôm nhau trong khách sạn có gì thú vị, chẳng bằng nghỉ ở nhà cho xong.” Du Nhiên đặt mông xuống cái giường lớn, thở ra một hơi thật dài.
“Xem ra sức hấp dẫn của tôi đối với em đã giảm xuống rồi?” Khuất Vân khoanh hai tay trước ngực, cười như có như không.
“Cũng không thể nói như vậy, chủ yếu là…” Du Nhiên nằm vật ra giường, giang tứ chi ra, duỗi thắt lưng một cái, nói: “Em nhắm mắt cũng có thể tưởng tượng ra cảnh anh lõa thể, vì vậy, sức hấp dẫn đúng là không bằng trước đây.”
Đôi mắt Khuất Vân âm thầm lóe lên một cái.
Du Nhiên đang duỗi người vui vẻ đột nhiên cảm giác thấy trên rốn có một cảm giác ngứa ngáy khó nhịn, mang theo hơi thở ấm áp – đó là nụ hôn của Khuất Vân.
Lưỡi của anh chạy dọc bên cạnh rốn của cô.
Du Nhiên tập trung tất cả mọi dây thần kinh về xung quanh rốn, lưỡi Khuất Vân giống như có vảy, mỗi một cử động đều có thể khiến cơ thể Du Nhiên phản ứng lại.
Du Nhiên cong người lại, đó là một cách chống cự, nhưng lại không thể thoát ra.
Khuất Vân nắm lấy bàn tay đang định ngăn cản hành động của anh, đặt ở hai bên sườn cô.
Lưỡi của anh tiếp tục dạo chơi trên cái bụng bằng phẳng của cô, mang theo ham muốn.
Vòng eo mảnh khảnh, đang giãy dụa, một bàn tay lớn một bàn tay nhỏ, đang đan vào nhau, đôi môi ướt át, đang dính lấy nhau, cái lưỡi linh hoạt, đang khiêu khích nhau, hai đôi mắt mơ màng, tràn ngập ham muốn, những tiếng rên rỉ ngắt quãng, tuôn ra khỏi cánh môi, làn da trắng nõn, lại nhìn thấy ánh mặt trời, chiếc giường rộng lớn, tùy ý để hai thân thể rong chơi trên đó.
Ngoài cửa sổ là tuyết trắng giá lạnh, mà trong phòng lại là lửa tình cuồn cuộn.
Trong vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, Du Nhiên đã trình diễn đầy đủ một bộ phim cấp ba, mệt không chịu nổi, chờ chiến trận qua đi là lập tức bay vào thế giới những giấc mơ.
Cô bị động tác của Khuất Vân làm giật mình tỉnh dậy, khẽ mở mắt, Du Nhiên mơ màng hỏi: “Anh đi đâu vậy?”
“Đi gọi chút đồ ăn. Em tiếp tục ngủ đi, chờ người mang cơm lên tôi sẽ gọi em.” Khuất Vân cẩn thận kéo chăn che kín cánh tay trần của Du Nhiên, sau đó đứng dậy mặc quần áo.
Du Nhiên trở mình một cái, nhìn Khuất Vân lõa thể xuống giường tìm quần áo, khóe miệng bất giác nở nụ cười.
Dáng người của anh thon dài, tỉ lệ vừa phải, tương đối gợi cảm, trên đôi chân dài là cái mông cong, sờ một cái, xúc cảm đặc biệt thích.
Khuất Vân mặc quần xong, xoay người đang định hỏi bạn gái muốn ăn gì, lại thấy Du Nhiên quấn chăn bông dựa vào thành giường, nhìn anh chằm chằm, ánh mắt như có như không, còn cười thật mơ màng, mang theo chút lười biếng, còn có chút đáng yêu.
Khuất Vân lại quay về bên giường, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào Du Nhiên, hỏi: “Em muốn ăn gì?”
“Muốn ăn anh.” Du Nhiên nói nửa đùa nửa thật, thật ra Khuất Vân thật sự đúng với câu sắc đẹp có thể ăn no bụng này.
“Sau này đừng nói những câu thế này.” Khuất Vân nói.
“Vì sao?” Du Nhiên hỏi.
Khuất Vân kề sát vào tai cô, gần thật gần, Du Nhiên dường như có thể cảm nhận được mạch máu đang chảy dưới đôi môi ấm áp của anh: “Bởi vì, nếu như em thật sự quyến rũ tôi… Thân thể mỏng manh này của em sẽ ăn không tiêu.”
Nửa bên mặt để sát cạnh Khuất Vân lập tức ửng đỏ.
Gã dâm dê này, thật sự là quá háo sắc… Cô thích.
“Này, trước kia không phải anh chê em béo sao? Vì sao đột nhiên lại sử dụng từ mỏng manh này để miêu tả em?” Du Nhiên khó hiểu.
Lời giải thích của Khuất Vân khiến cô không thể phản kích: “Bởi vì trước đây tôi chỉ nhìn, không ôm, giờ ôm rồi mới phát hiện thịt của em vẫn thiếu một ít, nên ăn nhiều vào, ôm mới thoải mái.”
“Chờ em ăn đến lúc nặng hơn cả anh, anh có khóc cũng không kịp.”
Du Nhiên quấn chăn bông quanh người, bước chân trần xuống giường, nhẹ nhàng vén một góc rèm cửa lên, dùng tay xóa đi hơi nước trên cửa kính.
Đã muộn, tia sáng bên ngoài rất yếu, nhưng vẫn có thể lờ mờ thấy được bông tuyết bay bay rơi xuống.
Nhiệt độ trong phòng cùng cảnh sắc ngoài trời tạo thành một sự đối lập rất rõ rệt, Du Nhiên say mê thưởng thức, Khuất Vân lại đưa tay tới trước ngực cô, giúp cô kéo chặt chăn bông: “Nếu cảm lạnh ngày mai sẽ không thể đi trượt tuyết đâu.”
“Sức khỏe của em rất tốt.” Du Nhiên không thèm để ý, tiếp tục nhìn ngắm cảnh tuyết đêm bên ngoài.
Một lúc lâu sau vẫn không thấy Khuất Vân đang đứng phía sau đi ra khỏi phòng, Du Nhiên đặt câu hỏi: “Vận động lâu như vậy, anh không đói sao?”
Khuất Vân không đáp mà hỏi: “Em, từng nói thích tôi phải không?”
“Ừ, trí nhớ của anh cũng không tệ.” Du Nhiên dùng ngón tay vẽ trên cửa kính hình một hàm răng nhỏ.
“Thích bao nhiêu?” Khuất Vân hỏi.
“Anh hỏi chuyện này làm gì?” Du Nhiên hoài nghi nhìn về phía anh: “Nhất đị