Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2495 lượt.
dạy em trượt tuyết.”
Du Nhiên đương nhiên muốn còn chẳng được, vội vàng kéo mũ, tìm kiếm một chỗ đất trống để tránh đụng phải người khác.
Khuất Vân nhìn ra suy nghĩ của cô: “Không cần tìm nữa, ở đây là được rồi.”
Sau đó, anh vẽ một vòng tròn đường kính một mét trên mặt tuyết.
“Thế này thì trượt làm sao?” Du Nhiên cho rằng Khuất Vân đang nói đùa.
“Bây giờ tôi không dạy em trượt.” Môi Khuất Vân đón nhận ánh mặt trời trong trẻo trên đồi tuyết nhưng lại tỏa ra chút cảm giác se lạnh: “Mà dạy em ngã.”
Nói xong, anh đẩy Du Nhiên một cái, Du Nhiên tránh không được, lại đặt mông ngồi trên đất.
Cú ngã này còn bi thảm hơn vừa rồi, Du Nhiên từ trong hoang mang tỉnh lại, muốn chửi to Khuất Vân.
Nhưng Khuất Vân lại đưa một tay ra kéo cô dậy, cũng dịu dàng giúp cô phủi tuyết trên người.
Nhìn thái độ nhận lỗi tương đối tốt của anh, Du Nhiên quyết định không truy cứu tội ác vừa rồi.
Thế như, cô ngàn vạn lần không ngờ rằng Khuất Vân làm vậy là để cô ngã cho tốt – sau khi phủi đi bông tuyết cuối cùng trên người cô, Khuất Vân lại dùng một tay, không chút do dự mà đẩy ngã Du Nhiên.
Vừa đẩy, anh vừa dạy.
“Nhớ cho kỹ, khi ngã xuống, phải cố gắng ngã ra phía sau.”
Du Nhiên lại bị đẩy ngã một lần nữa.
“Hai chân cố gắng khép lại, rời khỏi mặt đất.”
Du Nhiên một lần nữa lại bị đẩy ngã.
“Quan trọng hơn là hai tay phải bảo vệ mặt của mình.”
Du Nhiên vẫn đang bi thương bị đẩy ngã.
Cứ như thế, Du Nhiên như một con lật đật thấp kém, hết lần này đến lần khác bị đẩy ngã trên tuyết.
Khi mới bắt đầu, Du Nhiên còn có thể chửi to hoặc chống lại, nhưng sau một vài lần, đã bị lăn qua lăn lại đến sao bay đầy trời, đầu lóe lên ánh sáng bạc, ngay cả tên họ mình cũng quên, đành phải nghe theo sự giáo dục của Khuất Vân.
Rốt cục, nửa tiếng sau, tư thế ngã của Du Nhiên đã vô cùng hoàn mỹ, Khuất Vân miễn cưỡng hài lòng, bằng lòng để cô nghỉ ngơi.
Du Nhiên cảm thấy mông mình đã thâm tím, khi cô dùng lý do này để lên án Khuất Vân, câu trả lời lại là: “Buổi tối tôi tự mình giúp em bôi thuốc.”
Du Nhiên cắn răng, cót két, cót két một lúc lâu, cuối cùng nói ra được một câu: “Không được… trừ khi hai chúng ta cùng bôi.”
Vì cớ gì chỉ có cô chịu thiệt?
Sau khi giảng giải qua một số kiến thức cơ bản của trượt tuyết, Khuất Vân đưa Du Nhiên tới một nơi không quá dốc, bắt đầu mở một lớp trượt tuyết sơ cấp.
Giữ ván trượt song song… Hai chân rộng bằng vai… Hơi ngồi xổm xuống… Trọng tâm dồn về phía trước…
Khuất Vân bảo Du Nhiên nhớ kỹ những bí quyết này, sau đó tự mình làm mẫu một lần.
Khi leo lên sườn núi một lần nữa, Khuất Vân nhìn thấy Du Nhiên đưa lưng về phía mình, cúi đầu, đứng thẳng.
“Sao vậy?” Khuất Vân hỏi.
Du Nhiên lắc đầu không nói.
“Có phải lại ngã hay không?” Khuất Vân nhíu mày.
Du Nhiên vẫn lắc đầu, vẫn không nói.
“Nếu còn im lặng, tôi sẽ kéo em tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe toàn diện.” Khuất Vân uy hiếp.
“Không phải chuyện này.” Du Nhiên cuối cùng cũng mở miệng: “Là vừa rồi khi anh trượt tuyết…”
“Ừ?” Khuất Vân chờ nửa câu sau của cô.
Du Nhiên giơ hai tay ôm mặt, xấu hổ nói: “Tần suất khua tuyết vừa rồi của anh thật giống tần suất trên giường của anh hôm qua, thật ít nói.”
Khuất Vân: “…”
Du Nhiên lại phủ thêm một màn sương nữa trên tuyết: “Đồ ít nói hư hỏng.”
Khuất Vân: “…”
Gió lạnh phần phật, lưu chuyển giữa hai người, cuốn lên một phiến lá, cộng thêm hai tiếng vù vù.
Khuất Vân hít mấy hơi lấy lại bình tĩnh rồi nói: “Sắp mười hai giờ rồi, đi ăn cơm trước đã.”
“Ăn cái gì?” Du Nhiên hỏi.
“Có thức ăn nhanh và thức ăn thường, cơm rang đi.” Khuất Vân đề nghị.
Du Nhiên dừng bước, tay trái chống lên thân cây bên cạnh, hai má ửng hồng, cười đen tối không gì sánh được.
“Lại sao vậy?” Khuất Vân hỏi.
“Anh nói cơm rang.” Du Nhiên nói.
“Vì vậy…” Khuất Vân đợi.
“…Đồ ít nói háo sắc.”
“…”
Năm phút sau, hai người tới nhà hàng ăn nhanh.
“Muốn ăn gì?” Khuất Vân hỏi.
Du Nhiên dùng ánh mắt ai oán nhìn anh – để tránh xảy ra án mạng giữa sân trượt tuyết, Khuất Vân cởi khăn quàng cổ của mình, quấn lấy hơn một nửa gương mặt cô, khiến cô không cách nào mở miệng nữa.
“Thật xin lỗi, quên tình hình hiện tại.” Khuất Vân gỡ khăn quàng cổ xuống, tiếp tục hỏi: “Em muốn ăn gì?”
“Cái gì nhiều năng lượng thì ăn cái đấy!” Du Nhiên nảy sinh ý đồ ác độc.
Cô quyết định tăng cân thật nhanh, buổi tối đè chết gã đàn ông dâm dê đê tiện Khuất Vân này.
“Đúng ý tôi.” Khuất Vân mỉm cười rời khỏi chỗ ngồi, đi gọi đồ ăn.
Du Nhiên buồn chán ngồi dựa vào cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Hệ thống sưởi trong cửa hàng đồ ăn nhanh mở lớn, hơn nữa vừa rồi còn vận động đến trưa, Du Nhiên cảm thấy có chút buồn ngủ.
Nhưng đúng lúc này, một bóng người đỏ tươi như lửa lướt qua trước mắt Du Nhiên, cảm giác buồn ngủ của cô lập tức bốc hơi.
Đó là một cô gái, là một cô gái duy nhất mà Du Nhiên gặp trong đời có thể hợp với màu đỏ như thế.
Tóc dài tới thắt lưng, như đang tung bay trong gió.
Màu da như tuyết, khiến không khí quanh gương mặt như cũng nh