Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342499
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2499 lượt.
ông trung, ôm lấy bờ vai của Du Nhiên, mang theo cô ra ngoài.
Nhưng ngay lúc này, Du Nhiên nghe được một giọng nói: “Khuất Vân, chờ một chút.”
Du Nhiên muốn dừng bước, nhưng cô không làm được, bởi vì Khuất Vân ở bên cạnh giống như không nghe thấy, vẫn tiếp tục kéo cô đi tiếp.
Thế nhưng Du Nhiên biết chắc chắc rằng Khuất Vân nghe thấy, bởi vì sức lực anh ôm lấy cô mạnh hơn, đồng thời bước chân cũng nhanh hơn rất nhiều, giống như đang né tránh thứ gì đó.
Ra khỏi cửa khách sạn, người kia vẫn không bỏ cuộc, nhất định đuổi theo.
Du Nhiên muốn quay đầu lại, nhưng Khuất Vân không đồng ý, anh dùng tay giữ đầu cô lại, lúc này, bàn tay anh khiến Du Nhiên cảm thấy xa lạ.
Bởi vì nó rất cứng, rất lạnh.
Khuất Vân vươn tay, ngăn một chiếc taxi, mở cửa sau, để Du Nhiên ngồi vào, ngay lúc anh định ngồi vào theo, người vẫn đuổi theo bọn họ đã ngăn cửa xe đóng lại.
Là Vưu Lâm, là anh chàng cao gầy kia.
Thật ra, Du Nhiên có một thiện cảm nhất định đối với anh ta, bởi vì một câu an ủi năm đó của anh ta.
Tuy câu nói đó rất bình thường, nhưng Du Nhiên nghĩ, Vưu Lâm là một người dịu dàng.
“Buông tay.” Khuất Vân ra lệnh, giọng nói của anh có nhiệt độ giống như tuyết trên mặt đất.
Vưu Lâm nhìn Du Nhiên ngồi trong xe, nhẹ giọng nói: “Khuất Vân, cậu không thể đối xử với cô ấy như vậy được.”
Trái tim Du Nhiên vì câu nói của Vưu Lâm, cũng vì ánh mắt thương xót của anh ta mà trở nên rất nặng.
“Cậu không biết gì cả, tất cả những chuyện này đều không liên quan đến cậu.” Đôi mắt Khuất Vân nhanh chóng lạnh cứng lại.
“Du Nhiên, anh có lời muốn nói với em.” Vưu Lâm thấy Khuất Vân không nghe liền chuyển hướng về phía Du Nhiên.
Không đợi Du Nhiên trả lời, Khuất Vân lập tức lạnh lùng nói: “Vưu Lâm, nếu còn không buông tay, tôi vẫn sẽ đóng cửa.”
Vưu Lâm không nghe, vẫn nhìn Du Nhiên.
Khuất Vân trực tiếp ngồi vào trong xe, đưa tay, đóng sập cửa lại.
Một cú va chạm như thế, nhẹ thì bầm tím, nặng thì gãy xương, thế nhưng Vưu Lâm không có dấu hiệu lùi bước, anh ta nhìn Du Nhiên, trên gương mặt bình thường hiện lên một sự kiên quyết.
Khi cửa gần như đóng lại, Khuất Vân vội vàng dừng động tác lại – bởi vì Du Nhiên đã đưa tay chặn ở sườn xe.
“Vì sao không cho anh ấy nói?” Du Nhiên nhìn Khuất Vân.
Trong mắt Khuất Vân như có mây khói lưu chuyển, một lúc lâu sau, anh quay đầu, nói với Vưu Lâm: “Nói chuyện một lúc, được không?”
Vưu Lâm gật đầu, Khuất Vân lập tức xuống xe, nhưng chưa đi được mấy bước anh đã dừng lại, mở cửa xe, nói với Du Nhiên: “Ngoan ngoãn ở đây chờ tôi.”
Du Nhiên chỉ nhìn anh, không đáp lời.
Khuất Vân cố chấp, Du Nhiên không trả lời, anh không chịu đi.
Những cơn gió hỗn loạn mang theo tuyết thổi tới, nhào lên trên mặt, lạnh như kim châm.
Giống như vô số lần trong quá khứ, Du Nhiên khuất phục: “Được, em chờ anh.”
Khuất Vân nhanh chóng lấy ra một ít tiền mặt trong ví, đưa cho lái xe: “Phiền anh giúp tôi trông chừng cô ấy một lúc.”
Chuẩn bị xong tất cả, anh và Vưu Lâm đi tới một nơi cách xa hơn mười mét.
Hai người đang nói gì, Du Nhiên không nghe thấy, nhưng cô biết chuyện này có quan hệ rất lớn với mình.
Khi đang cố gắng quan sát vẻ mặt của hai người qua cơn mưa tuyết, Du Nhiên bỗng cảm giác được bên người truyền tới một mùi thơm lạnh lùng.
Nghiêng đầu, cô nhìn thấy một bóng người màu đỏ khiến người khác phải ngỡ ngàng.
Là Đường Ung Tử, cô ta mở cửa xe.
“Lại gặp mặt.” Cô ta nói, giọng nói hơi trầm thấp nhưng rất êm tai.
Du Nhiên ngồi trong xe, nhất thời không biết đáp lời thế nào.
“Có hứng thú trò chuyện với tôi không?” Đường Ung Tử nói.
Một lúc lâu sau Du Nhiên mới trả lời: “Tôi đã hứa với Khuất Vân sẽ ở đây chờ anh ấy.”
“Thật là một con búp bê ngoan ngoãn.” Trong đôi mắt nhỏ dài quyến rũ của Đường Ung Tử mang theo chút trào phúng: “Thế nhưng, chuyện tôi muốn nói với cô chính là chuyện về Khuất Vân.”
“Chuyện gì?” Du Nhiên hỏi.
“Ví dụ như, vì sao anh ấy lại muốn qua lại với cô.” Đường Ung Tử nói.
Giọng nói của cô ta rất nhẹ, bởi vì cô ta biết, bất kể những âm thanh này có nhỏ nhẹ thế nào vẫn giống như một cái đinh đóng vào trong tai Du Nhiên.
Giống như có một bàn tay lạnh lẽo chạm vào tấm lưng ấm áp của Du Nhiên, một cảnh giác lạnh đến rùng mình tràn ra tứ chi.
“Nếu muốn nghe thì lên xe.” Đường Ung Tử chỉ chỉ một chiếc xe ở bên cạnh.
Du Nhiên biết, Khuất Vân là một người có bí mật, cô vẫn biết, ngay từ khi bắt đầu, cô đã trăm phương nghìn kế tìm hiểu, cho tới sau này, cô đã không còn hỏi tới bí mật này nữa.
Bởi vì yêu một người là một sự cam tâm tình nguyện mù quáng.
Lúc này, Du Nhiên cũng muốn giống như trước, che hai mắt, bịt hai tai, nhưng cô không làm được.
Bởi vì câu nói của Đường Ung Tử.
Du Nhiên làm trái với lời thề, cô không tự chủ được mà theo Đường Ung Tử lên xe.
Lái xe đã nhận tiền, vội vàng muốn tiến lên ngăn lại, nhưng Đường Ung Tử nhanh hơn, cô ta móc ra hơn mười tờ giấy bạc, vất lên ghế lái.
Lái xe lại đóng cửa lại một lần nữa.
Con người luôn luôn chỉ nghĩ cho lợi ích của mình