Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2501 lượt.

g, anh bị đả kích, anh mất hồn mất vía, thậm chí, anh đã kẹp chết con mèo của anh.”
“Đó là ngày anh không muốn nhớ lại nhất trong đời anh, ngày sinh nhật của anh, vì vậy anh mới không muốn lái xe, thậm chí không muốn nói cho người khác ngày này.”
“Nhưng ngày này vẫn sẽ tới, anh uống rượu để quên nó đi, anh uống say.”
“Là em không may, là da mặt em quá dày, em tự động dâng mình tới cửa.”
“Anh mở cửa, nhìn thấy em, anh nhớ tới Cổ Thừa Viễn, nhớ tới Đường Ung Tử, nhớ tới lúc bọn họ ở trên giường, anh quyết đinh, dùng em để báo thù.”
“Vì vậy, anh lên giường với em.”
“Khi tỉnh rượu, anh rất hối hận, Khuất Vân anh tuy không phải quân tử nhưng cũng không hư hỏng đến mức không có thuốc chữa, nếu không, cũng sẽ không bị Cổ Thừa Viễn ngáng chân một cú đau như vậy. Anh hối hận, anh cảm thấy có lỗi với em, anh cảm thấy khinh thường cách dùng một cô gái để báo thù, vì vậy thái độ của anh đối với em bắt đầu thay đổi, dùng muôn nghìn cách khiến em ở lại, mua cho em đồ ăn em thích, mua truyện tranh cho em, cười với em… Thì ra tất cả những chuyện này không phải vì anh đã thích em, anh chỉ đang … bồi thường cho em… không hơn.”
Trên đường trở về, Du Nhiên đã ghép tất cả những mảnh nhỏ lại, tạo thành một câu chuyện hoàn chỉnh.
Thật ra chuyện này cũng không khó, cô nên nghĩ tới từ lâu, chỉ là… cô không muốn nghĩ.
Du Nhiên vẫn che mặt, cô không dám nhìn Khuất Vân, cô sợ phải chính tai nghe anh thừa nhận.
Cô nghe tiếng Khuất Vân đi về phía cô, cô cảm nhận được anh dùng đôi tay ôm lấy cô, thật chặt.
Một lúc lâu sau, Khuất Vân cúi đầu nói một câu: “Du Nhiên, tôi yêu em, vĩnh viễn sẽ không rời khỏi em.”
Đây từng là những lời Du Nhiên muốn nghe được từ miệng Khuất Vân nhất, cô vì nó mà tốn rất nhiều công sức, cuối cùng vẫn không có kết quả.
Thế nhưng ngày hôm nay, trong thời khắc không tưởng này, Du Nhiên đã nghe được, thật dễ dàng, cứ thế nghe được.
Khuất Vân dùng những lời này gián tiếp thừa nhận suy đoán của cô.
Sau khi nghe được những lời này, bàn tay vốn run run của Du Nhiên trở nên bình tĩnh hơn.
Trong phòng rơi vào một bầu không khí tĩnh lặng, tĩnh đến mức làm cho người ta sinh ra ảo giác có thể nghe được tiếng bông tuyết rơi ngoài cửa sổ.
Không ai có thể đong đếm được dòng chảy của thời gian, trong tình huống thế này, một giây, hay một giờ, đều là quá nhanh.
Trong thời khắc an tĩnh nhất, trong thời khắc đến cả không khí cũng ngừng lưu chuyển, Du Nhiên đột nhiên đẩy Khuất Vân ra.
Sức lực của cô lớn đến mức khiến người ta phải ngỡ ngàng, cơn giận này là tảng băng nghìn năm, không có độ ấm, thế nhưng vô cùng có uy lực.
Trong lúc đẩy Khuất Vân ra, Du Nhiên cũng rất nhanh móc từ trong túi áo lông ra một chiếc chìa khóa, là chìa khóa nhà Khuất Vân, là chiếc chìa khóa mà trước kia, dù có nói gì cô cũng không chịu giao ra.
Cô dùng hết sức lực ném nó về phía Khuất Vân.
Chiếc chìa khóa tạo thành một tia sáng đặc biệt của kim loại trong không trung, sau đó, mũi nhọn của nó đập chính xác vào khóe mắt Khuất Vân.
Máu, yên lặng tràn ra từ vết thương, nhuộm đỏ đôi mắt Khuất Vân.
Khuất Vân không né tránh, thậm chí còn không chớp mắt, cứ để mặc dòng máu nóng đậm chảy vào mắt.
Mắt anh, biến thành màu đỏ, một màu đỏ của máu thật sự.
Du Nhiên còn nhớ cảm nhận của cô khi lần đầu tiên nhìn thấy Khuất Vân bỏ kính xuống, cô nghĩ, anh giống một con yêu quái.
Anh hiện giờ, nhiễm hơi thở của máu, yêu khí càng nhiều.
“Anh tổn thương tôi.” Du nhiên chỉ đang trần thuật một chuyện thực.
Khuất Vân không trả lời, chỉ dùng đôi mắt nhuốm máu kia nhìn thẳng Du Nhiên.
“Mà hiện tại, tôi cũng làm anh bị thương.” Du Nhiên tiếp tục nói lên sự thật.
Gương mặt Khuất Vân, vì máu mà càng trở nên thanh nhã tuấn tú, làm cho thần thánh cũng phải đui mù.
“Vì vậy.” Du Nhiên nói: “Chúng ta không ai nợ ai, từ nay về sau, không còn bất cứ liên quan nào nữa.”
Đúng vậy, Khuất Vân là yêu ma, còn cô là người phàm trần, cô không chống đỡ được sự mê hoặc, cô trêu chọc anh, cô đã bị trừng phạt, cô mệt mỏi rồi, cô không còn sức lực nữa.
Cô từ bỏ.
Khuất Vân, và cả đoạn tình cảm như có như không kia nữa, Du Nhiên đều từ bỏ.
Nói xong, Du Nhiên cầm lên túi của mình, chạy ra khỏi cửa, nhưng ở đầu cầu thang, Khuất Vân đuổi kịp cô.
“Trước khi tôi làm ra hành động gì quá khích, buông tay.” Du Nhiên không nhìn Khuất Vân, vẫn cố chấp đi về phía trước.
Lúc này, cô bị Khuất Vân kéo lại, hoàn toàn không có cách nào di chuyển, nhưng chân cô vẫn cố gắng đi về phía trước.
Cô không muốn quay đầu lại, vĩnh viễn không muốn.
Từ khi bắt đầu chất vấn, Khuất Vân vẫn im lặng, anh không nói gì, chỉ đưa tay, giữ Du Nhiên lại, không để cô bỏ đi.
Vết thương trên thái dương anh còn đang chảy máu, dọc theo đường viên gương mặt anh, tụ lại chỗ quai hàm, nhỏ xuống.
Khuất Vân không có tay nào để lau đi, tay anh, đã dùng để níu kéo Du Nhiên.
Bọn họ giống như đang có một trận chiến giằng co, ngay trên lối đi nhỏ.
“Buông tay.” Du Nhiên nói lại lần nữa.
Khuất Vân vẫn nắm chặt hai tay Du Nhi