XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2502 lượt.

ng nói của Du Nhiên bỗng nhiên thả lỏng.
Ánh mắt lạnh lùng quyến rũ của Đường Ung Tử chuyển hướng về phía Du Nhiên.
“Tôi và anh ấy có thế nào cũng có liên quan gì đến cô? Mặc kệ Khuất Vân thật tình với tôi cũng được, giả ý cũng được, nhưng xin cô hiểu cho rõ ràng, hiện tại, tôi là bạn gái của anh ấy; mặc kệ cô phản bội anh ấy trước cũng được, anh ấy đá cô trước cũng thế, hiện tại, cô đã là quá khứ của anh ấy.” Du Nhiên quay về phía Đường Ung Tử nhếch khóe môi, nở một nụ cười điềm tĩnh: “Vì vậy, bất kể giữa tôi và Khuất Vân có xảy ra chuyện gì, cô cũng chỉ là cái bóng trong quá khứ, đã nên xuống khỏi sàn diễn rồi. Giữa chúng tôi, giờ đã không còn chỗ cho cô nữa… Rất xin lỗi.”
Ánh mắt Đường Ung Tử lại lạnh xuống, một lúc sau mới khẽ hừ một tiếng: “Mấy năm không gặp, mỏ nhọn lên không ít nhỉ.”
“Tôi có cần cảm ơn vì lời khen không?” Du Nhiên mỉm cười lần nữa.
“Lời cần nói tôi đã nói xong, tin hay không, chỉ cần tìm vài người biết chuyện năm đó hỏi là biết…” Đường Ung Tử chưa nói xong điện thoại đã vang lên, cô ta nhận máy, ước chừng chờ bên kia nói hai câu, cô ta mới đáp lại một câu: “Tôi đã biết.”
Sau đó, cô ta ngắt máy, nói: “Khuất Vân ở trong căn phòng các người đã ở chờ cô, tất cả mọi chuyện, cô có thể hỏi anh ấy cho rõ ràng.”
“Tôi đã biết.” Du Nhiên nói xong, mở cửa xe, bước xuống.
Đường Ung Tử nhìn ra ý định của cô, nhướng mày nói: “Không phải cô định đi bộ về đấy chứ?”
“Nghĩ tới chuyện người đàn ông của tôi từng bị cô chạm vào, trong lòng tôi không quá thoải mái, vì vậy, tôi vẫn tự mình đi thì tốt hơn.” Du Nhiên nói xong, cũng không có hứng thú nhìn vẻ mặt Đường Ung Tử, hai tay thắt chặt khăn quàng cổ, đi dọc theo con đường.
Tuyết còn đang rơi, không lớn, nhưng gió quất lên mặt vẫn hơi đau đau. Giày tuy dày nhưng vẫn không ngăn được nhiệt độ rất thấp của lớp tuyết đọng, bàn chân Du Nhiên bắt đầu sưng lên.
Đầu óc, rất hỗn loạn, thế nhưng trong thế giới tràn ngập bông tuyết này, nó đã đông thành một thể rắn hỗn loạn.
Cô tự nói với bản thân, không nên tin lời của Đường Ung Tử… Ít nhất, không nên tin toàn bộ.
Cô cẩn thận nhớ lại những ký ức giữa cô và Khuất Vân, từng mảnh ký ức nhỏ thật nhỏ đều bị cô lật lại, kiểm tra thật tinh tế.
Du Nhiên nhớ, tự cô đã đưa ra lời đề nghị hẹn hò, cho tới nay đều là cô chủ động.
Nếu như Khuất Vân quyết tâm muốn trả thù, anh hoàn toàn có thể chiều theo ý cô ngay từ đầu, khiến cho cô cảm nhận được hạnh phúc vô bờ, rồi lại đưa tay đẩy cô xuống, tàn nhẫn tổn thương cô cho Cổ Thừa Viễn xem.
Nhưng anh không làm vậy, anh chỉ đợi ở một chỗ, chờ Du Nhiên tự mình tới gần.
Du Nhiên tin chắc, nếu không phải cô chủ động, quan hệ của bọn họ có lẽ đã kết thúc, chứ đừng nói đến chuyện trả thù.
Du Nhiên có thể khẳng định một chuyện, Khuất Vân không giống như Đường Ung Tử nói, làm mọi chuyện chỉ vì trả thù.
Ý thức được điểm ấy, Du Nhiên nên yên lòng, nhưng cô không làm được, bởi vì trong trái tim cô có một cây dằm, đâm thật sâu, cô phải tìm Khuất Vân để hỏi cho rõ chân tướng.
Du Nhiên đi trong tuyết không có cảm giác mệt, cô đi từng bước, trở về khách sạn, trở lại căn phòng bọn họ đã ở hai ngày nay.
Khuất Vân đang ở trong phòng chờ cô, trong mắt anh là vẻ hiểu rõ, anh biết đã xảy ra chuyện gì.
Hệ thống sưởi trong phòng xông thẳng vào mặt càng khiến cho Du Nhiên rùng mình một cái.
“Đường Ung Tử nói gì với em?” Đây là câu hỏi đầu tiên của Khuất Vân.
“Cô ta nói về chuyện của cô ta, anh, và cả Cổ Thừa Viễn.” Du Nhiên nói.
“Em tin những lời của cô ta sao?” Khuất Vân hỏi, đôi môi anh hơi mím lại.
“Em không biết… Em chỉ muốn biết một việc, Khuất vân, chỉ một việc, anh đừng dối em, được không?” Du Nhiên nói, đôi môi của cô vì vận động vừa rồi mà bắt đầu tê dại, máu ngừng trệ, có cảm giác sưng lên,
“Em hỏi đi.” Khuất Vân vừa nói vừa muốn đi tới, nhưng Du Nhiên làm một tư thế ngăn lại, vì vậy, anh dừng lại.
“Em chỉ muốn hỏi một câu.” Du Nhiên chăm chú nhìn vào mắt Khuất Vân, phát âm từng chữ thật rõ ràng: “Buổi tối hôm đó, anh nói “bởi vì em là Lý Du Nhiên”, đó là ý gì?”
Môi Khuất Vân vẫn mím lại như trước, không có dấu hiệu buông ra, vẻ mặt của anh đã nói rõ tất cả.
Du Nhiên che mặt, găng tay lông xù chạm vào mặt không có một chút cảm giác.
Du Nhiên nghĩ, nếu trái tim có thể đông cứng thì thật tốt biết bao.
“Ngày đó, trước khi anh muốn em, chỉ nói với em một câu, bởi vì em là Lý Du Nhiên… Em cho rằng, những lời này mang theo ý tứ mà mỗi người con gái đều mong ước, em thật sự cho rằng như thế, anh vĩnh viễn sẽ không hiểu được cảm nhận của em khi nghe những lời này, thậm chí em còn nghĩ, em có thể hạnh phúc đến chết.” Khuất Vân không nhìn thấy vẻ mặt của Du Nhiên, bởi vì cô đã lấy tay che mặt, nhưng giọng nói của cô thật yếu ớt, bất lực: “Nhưng hôm nay em mới biết, điều anh muốn nói chính là, bởi vì em là Lý Du Nhiên… Bởi vì em là em gái của Cổ Thừa Viễn, đúng không?”
“Em đoán, ngày mà Cổ Thừa Viễn và Đường Ung Tử phản bội anh, chính là ngày sinh nhật của anh, phải không?”
“Anh bắt gặp bọn họ trên giườn