Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2508 lượt.

ên.
“Buông tay.” Du Nhiên yêu cầu lần thứ ba.
Khuất Vân dùng một tay ấn Du Nhiên vào lòng mình, tay anh giữ lấy cổ Du Nhiên, che kín gương mặt cô.
“Buông tay, buông tay, buông tay!!!” Du Nhiên giống như đã không cách nào nhịn được sự mâu thuẫn của Khuất Vân nữa, điên cuồng giãy dụa.
Cô nắm lấy tay Khuất Vân, cắn mạnh xuống.
Cô dùng rất nhiều sức, trong nháy mắt hàm răng đã chạm đến da thịt, chất lỏng gay gay như thủy triều tràn vào trong miệng Du Nhiên, chảy vào trong cổ cô, khiến cô không hít thở được.
Du Nhiên bỏ tay Khuất Vân ra, ngồi xổm trên mặt đất, khó chịu ho lên.
Cô không ngừng ho, rơi trên mặt đất đều là máu của Khuất Vân.
Một bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô, Du Nhiên biết, đó là tay của Khuất Vân.
Du Nhiên bỗng cảm thấy bản thân thật yếu đuối, giống như một đứa trẻ gặp phải uất ức rất lớn, khóc rống lên.
Nước mắt của cô tuôn ra như suối, từng giọt, từng giọt, rơi trên mặt đất, hòa lẫn với máu.
Du Nhiên khóc lớn, giống như dùng tất cả sức lực vào việc này, nước mắt giống như chà xát cọ rửa đôi mắt, khiến cho nó đau nhức.
Tiếng khóc của cô vang vọng trên lối đi nhỏ.
Du Nhiên khóc, khóc đến mức giọng nói cũng khàn đi, khóc đến mức thân thể run run, khóc đến mức không còn biết xung quanh xảy ra chuyện gì nữa.
“Hai người như vậy không được đâu… Tôi đưa cô ấy về… Đừng cố chấp nữa, Khuất Vân, cậu không muốn nhìn thấy cô ấy khóc chết ở đây chứ… Cô ấy sẽ bình tĩnh lại thôi… Để tôi đưa cô ấy đi.”
Du Nhiên nhớ mang máng, đó là giọng nói của Vưu Lâm.
Sau đó, cô được Vưu Lâm nâng dậy, đỡ tới xe của anh ta, anh ta nói: “Em gái, đừng khóc nữa, anh đưa em về nhà nhé.”
Du Nhiên vẫn khóc, nghẹn ngào giống như hít thở không thông, khóc đến mức mỗi dây thần kinh cũng bất giác giật giật.
Khóc đến mức gương mặt sưng phù, cuối cùng Du Nhiên cũng mệt mỏi, cô ngừng khóc, dựa vào cửa xe, lẳng lặng hít thở.
Cô cứ như vậy, nửa sống nửa chết hơn một tiếng, cuối cùng cũng thu được một chút sức lực để mở miệng: “Tôi muốn về nhà.”
“Chúng ta đang trên đường về nhà em.” Vưu Lâm nói, giọng nói của anh ta rất êm tai.
“Tôi không muốn anh ta đi theo.” Du Nhiên nói.
“Được, anh đã đuổi cậu ta đi rồi.” Giọng nói của anh ta có một loại ma lực khiến người khác yên lòng.
“Tôi và anh ta, là ai không đúng?” Du nhiên nói.
“Giữa em và cậu ta, anh không có tư cách lên tiếng.” Vưu Lâm hơi cúi đầu.
“Anh là người xấu.” Du Nhiên dùng đôi mắt sưng đỏ như quả đào nhìn chằm chằm Vưu Lâm.
“Bởi vì anh nói sự thật cho em?” Vưu Lâm hỏi.
“Không, bởi vì anh luôn xuất hiện vào lúc tôi thảm hại nhất.” Du Nhiên nói.
“Anh đáng chết.” Vưu Lâm nghiêm túc nhận lỗi.
“Tôi thật ngốc.” Du Nhiên nói.
“Bất cứ ai đã yêu đều trở thành kẻ ngốc.” Vưu Lâm nói, dừng một chút rồi lại cười nói: “Có lẽ, anh còn ngốc hơn em.”
“Vì sao?” Du Nhiên hỏi.
“Anh ở bên người con gái anh yêu, anh nhìn cô ấy trải qua vô số đàn ông, nhưng lại chỉ sắm vai một người bạn tốt có rất nhiều thời gian rảnh rỗi.” Vưu Lâm mỉm cười, hàm răng anh ta rất trắng, khi cười, nó chiếu sáng cả gương mặt không tính là quá tuấn tú kia.
“Vì sao không nói với cô ấy rằng anh yêu cô ấy?” Du Nhiên hỏi, nói xong, cô lập tức ngẩn ra, nở nụ cười: “Quên đi, tôi không thể tổn thương anh, nhìn dáng vẻ của tôi đã biết làm vậy sẽ thảm hại thế nào rồi.”
“Thật ra, cô ấy biết, em hiểu không? Cô ấy biết anh yêu cô ấy, trong lòng anh và cô ấy đều biết, nhưng không ai nói ra, cùng nhau duy trì thế cân bằng này.” Vưu Lâm nói.
“Làm như vậy, có được không?” Du Nhiên hỏi.
“Có một số sự thật nên chôn sâu dưới lòng đất.” Vưu Lâm nói.
Du Nhiên tựa đầu vào cửa sổ, dùng đôi mắt khô khốc nhìn cảnh vật bên ngoài.
Cô nghĩ, thế nhưng, sự thật vẫn cứ hiển hiện ra.
Đây là bài học thứ mười lăm mà Khuất Vân dạy cho Du Nhiên – Sự thật, cuối cùng cũng rõ ràng.






[Bài học thứ mười sáu'> Yêu, là một lần lại một lần thất bại.
Du Nhiên cũng không nhớ mình đã về nhà thế nào, nhưng khi cô hồi phục lại tinh thần đã nằm trên giường nhà mình.
Du Nhiên muốn động tay chân, nhưng toàn thân không còn chút sức lực, giống như thân thể đang bãi công, đã không còn khát vọng sinh tồn nữa.
Nhưng Du Nhiên biết, cô sẽ không chết, cô sẽ quên chuyện này.
Giống như khi thi được 58 điểm số học hồi tiểu học, cô vốn tưởng rằng thế giới sẽ sụp đổ từ đây, thế nhưng giờ nghĩ lại, chuyện đó chỉ là một chấm đen rất nhỏ trong cuộc đời.
Anh ta đang chờ cô.
“Mẹ gọi anh tới ăn cơm tất niên à?” Du Nhiên hỏi.
Cô Thừa Viễn không đáp, chỉ hỏi: “Thì ra, người kia, thật sự là Khuất Vân?”
“Hôm nay anh có lộc ăn rồi, tôi thấy mẹ mua rất nhiều đồ ăn, hầu hết đều là những món anh thích.” Du Nhiên bóc một viên sô cô la, cho vào miệng.
Cổ Thừa Viễn nói: “Chuyện của hai người, anh đã biết toàn bộ rồi, hắn không có ý tốt với em đâu.”
“Đúng rồi, nghe nói tối nay sẽ bắn pháo hoa ở bờ sông, phiền anh đưa bố mẹ đi xem nhé.” Du Nhiên nuốt viên sô cô la xuống cổ họng.
Cổ Thừa Viễn túm lấy