Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341129
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1129 lượt.
ới sự thật lại là như vậy.
“Cho nên mới nói, người với người luôn có những nỗi niềm riêng.” Trình Nhân nói, “ Có đôi khi, đứng ở góc độ của mình sẽ nhìn vấn đề khác đi. Cũng muốn giúp người khác ngẫm lại.”
Tang Vô Yên không nói chuyện.
Trình Nhân còn nói: “Tựa như cậu cùng Tô Niệm Khâm. Lúc cậu mất đi cha, cha anh ta lại đang trong ranh giớ sinh tử. Anh ta bên ngoài vẫn cao ngạo, nhưng bên trong lại tự ti tới cực điểm, mà cậu lúc ấy ném ra một câu rồi bước đi, có nghĩ qua cảm thụ của anh ta không.”
Ban đêm, Tang Vô Yên mơ thấy Hoàng Hiểu Yến.
Hoàng Hiểu Yến thở dài nói: “Tớ biết cậu thay tớ hận bọn họ, bây giờ mọi chuyện đã qua rồi.”
Muốn tìm được Tô Niệm Khâm đúng là chuyện rất dễ dàng. Buổi chiều sau khi tan ca về, cô ôm một tia hy vọng, kết quả anh lại không đổi dãy số.
Vang ba tiếng, “Xin chào.” Một giọng nữ nhẹ nhàng khoan khoái.
“Xin chào cô.” Tang Vô Yên chột dạ, “ Tôi…… Tôi họ Tang, tôi tìm Tô Niệm Khâm.”
“Cô Tang, ông Tô đang họp, cô có chuyện gì không?”
“Tôi muốn hẹn gặp anh ấy, liệu có tiện không?”
Phòng khách sạn rất lớn, có đại sảnh, phòng nhỏ tiếp khách, thư phòng, phòng ngủ, cô không dám đoán giá một ngày là bao nhiêu, aizz… tự nhiên cảm thấy sợ.
Tang Vô Yên chờ có chút khẩn trương, cô theo thói quen tháo đồng hồ xuống, cầm trong tay.
Lúc trước Lí Lộ Lộ từng tổng kết, muốn biết người tình cũ còn độc thân không có rất nhiều biện pháp. Giống như có thể hỏi “Đã lâu không gặp, anh chừng nào thì mời em uống rượu mừng vậy?” Nếu anh ta còn độc thân, khẳng định bình thường sẽ nói: “Đâu có đâu có, vẫn chưa có mục tiêu.”
Tang Vô Yên xoa xoa thái dương, sao lại giống như đi thương thảo với đối tác vậy.
Nhưng Tô Niệm Khâm anh đâu giống người thường, mặc kệ có đối tượng hay không cũng không yếu thế, chắc chắn sẽ trả lời một cách lạnh lùng: “Cô Tang yên tâm, thiệp mừng sẽ đưa tới nhà.” Nặng thì nổi trận lôi đình.
Cô tựa vào sô pha, quay đầu nhìn những người đang họp trong phòng khách, Tô Niệm Khâm ngồi ở giữa. Máy sưởi rất lớn, anh chỉ mặc một áo sơ mi màu đen, trong một đám người vẫn tỏ ra khí chất tuấn tú bất phàm.
Tô Niệm Khâm búng búng điếu thuốc vào gạt tàn nói: “Số lượng bán sản phẩm mới ra thị trường không phải cứ dựa vào quảng cáo, các người phải biết một năm công ty……”
Cuộc đối thoại cũng không dứt, Tiểu Tần nhanh chóng ghi bút ký.
Cuộc họp xong, tất cả mọi người thật muốn vươn vai duỗi lưng, nhưng là ngại vẻ mặt lạnh lùng không biết cười của Tô Niệm Khâm đều nhịn xuống. Triệu quản lí là người sảng khoái, dám chọc thiên tử nói: “Đều vất vả, không bằng tổng giám đốc Tô mời mọi người ăn cơm đi.” Nơi này ngoại trừ Tô Niệm Khâm thì ông ấy là người có chức vụ cao nhất. Phần lớn nhân viên tiêu thụ khó khăn lắm mới có nửa ngày làm việc chung với ông chủ.
“Được rồi, tùy mọi người chọn chỗ” Tô Niệm Khâm đồng ý.
Mọi người hoan hô một trận, nhất là các cô gái đang ngồi trong đây.
Tô Niệm Khâm kêu Tiểu Tần đi lấy áo khoác, Tiểu Tần mới nhớ tới đến: “Tô tiên sinh, có vị tiểu thư họ Tang đang chờ ngài ở thư phòng.”
Tô Niệm Khâm dừng một chút, “Cô nói cái gì?”
Mọi người thấy sắc mặt Tô Niệm Khâm đột nhiên thay đổi hơi giật mình.
“Cô ấy chưa tới chào một tiếng, chắc là vẫn còn bên trong.” Tiểu Tần nhanh chóng đến thư phòng nhìn.
Cám ơn trời đất.
Tiểu Tần thở ra, cô ấy còn ở đây. Nếu cô cứ như vậy mà đi, chắc Tô Niệm Khâm sẽ nướng mình ăn như nướng khô mực vậy. Nhưng lúc này cô gái kia, lại cởi giày cuộn mình đang ngủ trên sô pha.
Tô Niệm Khâm đi theo phía sau.
“Ách—cô ấy đang ngủ.” Tiểu Tần giải thích.
Tô Niệm Khâm gật đầu, bước chân cực kỳ nhẹ, anh nhịn lại cơn tức giận với Tiểu Tần, đè thấp giọng: “Cô dẫn bọn họ đi trước, tìm chỗ ăn cơm, dàn xếp xong rồi gọi lại cho tôi.”
Tiểu Tần không dám dài dòng, mang theo ngờ vực cùng một đám người lặng lẽ rời đi.
Tô Niệm Khâm đứng yên ở đó rất lâu, anh nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của Tang Vô Yên, nhợt nhạt ôn nhu, giống như trước đây. Anh dò tới đứng tước sô pha, thử kêu một tiếng: “Vô Yên.”
Cô không có phản ứng.
Tô Niệm Khâm sờ sờ đồng hồ, sắp tám giờ tối. Cô vẫn thích ngủ như vậy, không ăn gì đã đi ngủ. Nhưng anh lại không đành lòng đánh thức Vô Yên, không phải sợ đánh thức giấc ngủ của cô, mà là sợ Vô Yên vừa tỉnh lại không thể im lặng ở bên cô, không thể cùng cô chia sẻ không khí.
Nhưng cứ ngủ lâu như vậy trên sô pha thì toàn thân đều đau.
Vì thế anh cúi xuống ôm lấy Vô Yên, cô có vóc dáng nhỏ tinh tế, chỉ cần nhẹ nhàng một chút là có thể ôm trong ngực.
Cô quen thuộc sự ôm ấp của anh, giống một con mèo nhỏ dụi dụi vào lòng anh, không khỏi mông lung nói ra hai chữ: “Niệm Khâm.”
Trong nháy mắt kia Tô Niệm Khâm cảm thấy có loại ấm áp từ tứ chi chạy thẳng đến tim, trái tim trống rỗng như được đắp đầy.
Anh đột nhiên nhớ lại ba năm trước, buổi tối hôm ấy ở trên cầu thang anh cũng ôm cô như vậy. Tô Niệm Khâm chậm rãi đi về phía phòng ngủ, đem cô đặt trên giường để cô ngủ thoải mái . Tay