Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341117
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1117 lượt.
buông ra nhưng trí nhớ vẫn tràn ngập những kỷ niệm ấy vì thế lại sờ tóc cô. Tóc cô đã dài hơn, thay đổi hình tượng xù xù trước kia lại mang nét thành thục ôn nhu.
Tô Niệm Khâm ngửi mùi thơm ngọt ngào trên tóc cô.
Anh muốn sờ cô, ba năm không gặp, không biết có thay đổi gì không. Ý nghĩ mới xuất hiện trong đầu thì tay đã bắt đầu hành động, tóc, tai, hai má, cái trán, mắt, mũi, sau đó ngón tay chạm đến đôi môi cô.
Tay anh run lên dừng ở đó, sau đó nghĩ hôn cô, rất muốn hôn cô. Loại dục vọng này giống như muốn xé rách tim anh, hô hấp bắt đầu hỗn loạn.
Tay anh xuống cằm cô, xác định vị trí môi, sau đó cúi đầu xuống. Vừa mới đụng tới đôi môi mềm của cô, trong mơ Tang Vô Yên cảm thấy ngứa nên thay đổi tư thế ngủ, làm hại Tô Niệm Khâm nghĩ cô sắp tỉnh, vội vàng ngồi thẳng.
Bình tĩnh một chút, phát giác đó chỉ là hành động vô thức, căn bản không phải dấu hiệu tỉnh, vẫn như trước kia mỗi lần ngủ tình trời có sập xuống cũng không biết dậy, Tô Niệm Khâm bắt đầu có điểm mừng, nghĩ rằng: Thì ra hôn trộm lại có cảm giác này, không tệ chút nào, trách không được trước kia cô liên tục hai lần “xuống tay” với anh.
Vì thế Tô Niệm Khâm lại cúi mặt tiếp tục việc lúc nãy, nhẹ nhàng mút cánh môi cô, yết hầu của giật giật, giống như bị ma nhập bắt đầu cởi áo khoác cô.
Bỗng nhiên, anh dừng động tác, nhanh chóng đứng dậy sau đó trở lại phòng khách.
Tô Niệm Khâm, ngươi đang làm cái gì? Lâu quá không ở cùng phụ nữ liền phát tiết dục vọng sao? anh tức giận chất vấn bản thân mình.
Anh mở hộp lấy điếu thuốc hút, sau đó vào phòng tắm rửa mặt. Nếu Tang Vô Yên không muốn ở cùng anh, anh cũng không nên đối xử với cô như vậy.
Tô Niệm Khâm nhìn đồng hồ lau mặt. Bình tĩnh một chút, anh gọi cho Tiểu Tần, hỏi bọn họ ăn cơm ở đâu. Anh không muốn quấy nhiễu mộng đẹp của cô, đương nhiên cũng không dám ở một mình với cô, chỉ vài giờ thôi, anh cũng không thể cam đoan tự chủ được.
Thời điểm đi, Tô Niệm Khâm nghĩ, hết thảy chờ cô tỉnh nói sau.
Tang Vô Yên tỉnh lại, phát hiện mình ngủ ở một nơi hoàn toàn xa lạ, vội vàng trở mình ai ngờ thiếu chút nữa lăn xuống giường. Cả phòng không có một bóng người, cô lại chạy ra phòng khách tìm giày của mình
Đi hết rồi? Cô vừa tỉnh ngủ, có chút mơ hồ. Lúc nãy không phải rất nhiều người sao chắc thấy tư thế xấu khi ngủ của cô rồi, theo bản năng xoa xoa khóe miệng, còn vết nước miếng. May mắn mắt Tô Niệm Khâm không thấy ah, như vậy trước mặt người tình cũ và nhiều người như vậy, ngủ còn chảy nước miếng. Cô cảm thán.
Tang Vô Yên chạy vào toilet rửa mặt, đèn mở phát hiện thấy đồng hồ bên vòi nước, thuận tay đem đồng hồ bỏ vào túi.
Cô hơi uể oải, mình cố gắng lắm mới có dũng khí tìm Tô Niệm Khâm nói chuyện, kết quả người đàn ông này lại để mình ở đây, lúc đi cũng không đánh thức mình. Chờ anh về, chắc mình đã đói đến nỗi bụng dán vào lưng, với lại ai biết anh đi ra ngoài ăn chơi đàng điếm đến khi nào mới về.
Tang Vô Yên thở dài, đóng cửa rời đi.
Trong lòng cô ai thán, vì sao cô Dư không kêu cô mua nhiều đồng hồ một chút để phòng thân.
Ngay lúc Tô Niệm Khâm muốn bùng nổ, Tiểu Tần tìm được trên bàn trà thư phòng.
“Nơi này–” Cô cấp tốc đưa qua cho Tô Niệm Khâm.
Tô Niệm Khâm vừa cầm được đồng hồ, biến sắc, mắt trừng lớn tức giận.
Anh rốt cục hiểu được Tang Vô Yên đến đây làm gì rồi. Trả lại tất cả cho anh, từ nay về sau hai người không ai nợ ai.
Sáng hôm sau, Tang Vô Yên đi học, đeo đồng hồ, dây đồng hồ rất lỏng mới phát hiện đồng hồ này không phải của cô thường mang. Hoặc là nói, đây là cái trước kia cô tặng cho Tô Niệm Khâm. Cô lập tức choáng váng.
Quỷ thần xui khiến lại lấy nhầm.
Bởi vì cô thật không ngờ Tô Niệm Khâm luôn luôn dùng, cô càng không biết, Tô Niệm Khâm từng tức giận ném nó đi nhưng sau lại tìm về. Chọi hỏng mặt ngoài, mất rất nhiều công phu mới tìm được người sửa lại. Cho nên kim đồng hồ chạy cũng không chuẩn lắm, nhưng anh ta vẫn như cũ luyến tiếc không chịu đổi cái khác.
Anh quý trọng một vật duy nhất mà cô lưu lại.
Niệm tình. Anh sinh ra đã bị trao cho tính chấp nhất này.
Trình Nhân sau khi biết vô cùng đau đớn nói: “Xong rồi xong rồi, đi một chuyến, tiền mất tật mang, không có được gì lại lấy đồng hồ này về. Bảo bối đáng giá nhất của chúng ta cũng bị cậu phá hư.”
“Biến.” Tang Vô Yên đá cô ta.
Đang giỡn với Trình Nhân, di động vang, cô vừa cười vừa tiếp điện thoại, ngay cả ai gọi cũng chưa kịp xem: “Alo–”
Tô Niệm Khâm nghe tiếng cười bên kia, không vui nhíu nhíu mày: mang được đồng hồ về vui như vậy sao?
“Alo–” Tang Vô Yên dừng lại.
“Là tôi.” anh đơn giản phun ra hai chữ.
Đã ba năm rồi, không có nghe được giọng nói này trong điện thoại.
Cô bởi vì rất kinh ngạc, nhịn không được a một tiếng.
“Tôi là Tô Niệm Khâm.” anh nghĩ “A” Là không biết anh là ai vậy, càng thêm bực.
“Uhm,anh khỏe không?” Cô nhất thời líu lưỡi, chỉ nghĩ ra ba chữ này.
“Nghe thư ký nói, hôm qua cô đến tìm tôi.” anh cao cao tại thượng nói, cố ý quên chuyện hôm qua a