Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm
Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341107
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1107 lượt.
nh thừa dịp cô ngủ say ôm cô, hôn trộm cô.
“Ách, vâng.” Cô đương nhiên cũng không biết tâm tư của Tô Niệm Khâm, thành thật gật đầu.
“Cô có chuyện gì sao?” anh hỏi.
“Tôi, tôi……” Cô nghẹn lời, không biết nói cái gì.
“Cô cái gì?” anh hỏi tới.
“Anh, anh chừng nào thì mời tôi uống rượu mừng ah?” Cô nhất thời sốt ruột đem lời Lí Lộ Lộ phun ra, sau khi nói xong, nhịn không được đầu đầy hắc tuyến.
Cô suy nghĩ vạn lần, cuối cùng dưới tình thế cấp bách lại chọn câu nói thảm nhất.
Quả nhiên, Tô Niệm Khâm dại ra một giây, sau đó oán hận nói: “Cô ước gì tôi kết hôn với người khác sao?”
Tang Vô Yên nghe ra được anh đang nghiến răng nghiến lợi
Cô vội vàng lắc đầu giải thích: “Không có, không có, không có. Sao tôi có thể hy vọng anh kết hôn với người khác được.”
Câu này vừa ra tới, thời gian trầm mặc so với câu trước còn lâu hơn.
Ách– giống như nói sai cái gì, Tang Vô Yên gãi gãi tóc.
“Uh.” Anh ta ra vẻ hứng thú dạt dào.
Hay là không đúng, cô khóc không ra nước mắt.
“Cô ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi.” Cô thành thật nói sau nghĩ lại cảm thấy kỳ quái, anh vô duyên vô cớ hỏi cô ăn cơm chưa làm cái gì, chẳng lẽ là muốn mời cô ăn cơm.
Vì thế, cô nhanh chóng sửa miệng nói: “Chưa ăn.”
“Cuối cùng là ăn, hay là chưa ăn?” anh nhíu mày.
Cô cắn răng, rất không tình nguyện nói: “Ăn rồi.”Trước mắt thấy lý trí thắng tình cảm, cô lại bổ sung: “Nhưng chưa ăn no.”
Lúc này, anh lại trầm mặc.
Trình Nhân ngồi bên cạnh nghe lén, sau đó nói nhỏ bên tai Tang Vô Yên: “Chắc anh đang nghĩ vài năm không gặp, óc cậu biến thành đậu hủ rồi. Đến tột cùng ăn hay chưa cũng không biết.”
Tang Vô Yên ôm điện thoại đuổi Trình Nhân đi.
“Đi ăn một chút, tôi còn chưa ăn.” anh lơ đãng hỏi.
“Được.” Cô nhanh chóng trả lời.
Tô Niệm Khâm buông điện thoại, lòng bàn tay thế mà đổ mồ hôi lạnh.
Anh muốn gặp cô, muốn nghe cô nói chuyện, muốn kiểm tra mặt cô, vô cùng vô cùng muốn.
Loại ý nghĩ này bắt đầu từ ngày hôm qua ôm cô, đột nhiên kịch liệt dâng cao, như muốn xé rách tim anh, cắn nuốt một ít lý trí cuối cùng.
Tang Vô Yên vạn lần không nghĩ tới, Tô Niệm Khâmlại mời cô ăn lẩu. Anh trước kia chưa bao giờ ăn cay, mỗi lần nghe thấy hai chữ ăn lẩu thì giống như bị đau đầu vậy.
Trong thành B có rất ít quán lẩu, không ngăn nắp lắm, nhưng vì mùi vị thực không chê được, cho nên rất có tiếng. Hai người đúng vào giờ cao điểm, quán vẫn như cũ, kín người hết chỗ, phía trước vừa có người đi ra, có bàn trống.
Tang Vô Yên nhìn xung quanh, anh chọn chỗ này cũng rất đúng, cho dù hai người có cãi nhau ầm ỹ, cũng không ai để ý.
Ngoài dự tính, anh không hung dữ với cô, lúc gọi món, anh chỉ nói “ Sao cũng được” thì không nói gì nữa.
Anh cũng không ăn cái gì, ngay cả chiếc đũa cũng chưa động, giống như ngửi được mùi là no rồi.
Vốn là anh đến ăn cơm, kết quả biến thành chỉ có cô ăn, anh ngồi ở bên cạnh “Xem”.
Cô ngẩng đầu nhịn không được nói: “Anh có thể gọi xuyên bạch (không cay), tôi gọi lẩu uyên ương (cay vừa).”
Vừa nói đến uyên ương, mới đột nhiên nhớ tới nãy giờ chưa miêu tả hoàn cảnh cho anh nghe, mà mất vài phút mới nhớ ra.
Nhưng từ đầu tới đuôi, anh vẫn ngồi như vậy.
Cuối cùng, Tang Vô Yên cũng không ăn, làm cho nồi lẩu sôi sùng sục. Cách tầng khói cô nhìn mặt anh.
Cô nhịn không được nói: “Tôi hiểu được bình thường sau khi hai người chia tay rất khó thành bạn, nhưng tôi không hy vọng quan hệ chúng ta lại căng thẳng như vậy. Lúc chia tay, tôi rất xúc động, cho nên miệng không nói được câu hay, nói ra những lời tổn thương anh, nếu anh vẫn để ý, tôi xin lỗi.”
Cô rốt cục có thể thở phào nhẹ nhõm, nghẹn lâu như vậy tốt xấu cũng có thể nói ra.
Tô Niệm Khâm thản nhiên nói: “Tôi nhận.”
“Ách?”
“Cô vừa rồi xin lỗi, tôi nhận.” anh thản nhiên nói.
Tang Vô Yên về nhà, giận đến nổi cái mũi cũng lệch sang một bên.
“Sao vậy? Lúc đi ra ngoài không phải tốt lắm sao, trở về liền giận thành như vậy?” Trình Nhân hỏi.
“Tớ xin lỗi anh ta, bất quá muốn phóng bậc thang cho anh ta, vậy mà anh ta không chịu xuống, còn trả lời tớ ‘cô xin lỗi, tôi nhận’. Tớ…… Tớ phi!”
“Cậu đúng là trẻ con.” Trình Nhân khinh bỉ cô.
“Tớ làm sao?”
“Cậu có bản lĩnh thì mắng trước mặt anh ta đi.”
“……”
Buổi tối, Tiểu Tần ở khách sạn chờ lái xe đưa Tô Niệm Khâm về, phát hiện tâm tình anh trở nên không tồi, lại nói với cô: “Giúp tôi tìm một quán thanh tịnh, thức ăn ngon, ngày mai tôi mời người ta ăn cơm chiều.” Lại bổ sung: “Là ăn món trung.”
“Nhưng tối mai có tiệc rượu.” Tiểu Tần nói.
“Vậy ăn khuya cũng tốt lắm.” anh lầm bầm lầu bầu, “ Hoặc là sớm một chút ăn cơm chiều cũng tốt.”
Tiểu Tần vụng trộm xem xét xem xét Tô Niệm Khâm, có chút khác thường không khỏi hơi tò mò, chẳng lẽ ông chủ đang theo đuổi phụ nữ?
Ngày hôm sau, Ngô Vu gọi điện hẹn Tang Vô Yên ra ngoài.
Tang Vô Yên vui vẻ đồng ý.
Xem ra Ngô Vu hỏi qua bà Tang rồi, biết tất cả sở thích của Tang Vô Yên.
Một quán ăn rất khác biệt. Nướng sườn xong lại để lê