Tác giả: Phúc Bảo
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341311
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1311 lượt.
Đại Bảo một chút, nói Vương gia trang kia là nơi mấy đứa trẻ ranh như chúng bây có thể tùy tiện đến kiếm chuyện hay sao, Vương nhị gia trong thôn kia trước đây từng chinh chiến sa trường, cũng đã từng giết người, nếu thật sự ông ta muốn bao che người trong nhà, thì nửa cái mạng của chúng bây cũng không còn. Hà Hoa nghe xong mà cảm thấy sợ, còn Đại bảo lại bày ra bộ dạng không vui, lẩm bẩm không phục, vẫn ôm khư khư một bụng bất bình thay Hạnh Hoa. Cha Hà Hoa đi lên cho một đá, mắng tiểu tử mày sớm muộn gì cũng gây họa cho tao, mạng già này của tao còn phải gánh vác thêm mày nữa. Hà Hoa và Đào Hoa cũng ở bên cạnh khuyên giải vài câu, mới tạm thời kìm nén được cơn giận của cha cô.
Lúc ba người từ trong phòng đi ra, bên ngoài đã có vài bông tuyết lác đác rơi. Mắt mẹ Hà Hoa sưng đỏ tiến lên đón mấy chị em, kéo bọn họ đến nhà bếp ăn cơm. Đào Hoa luôn nhung nhớ con nên vội vàng chạy đi cho bé bú. Hà Hoa cũng ăn không vô, trong lòng nghĩ đến Trường Sinh ở nhà chịu đói, nhưng cô cũng không thể bỏ mặc người trong nhà, trước tiên cô an ủi mẹ vài câu, rồi sau đó vào buồng trong nói chuyện với Hạnh Hoa, an ủi Hạnh Hoa xong, trời cũng đã tối rồi.
Hà Hoa ra khỏi phòng, muốn đến nhà bếp nói với mẹ cô một tiếng rồi mới về nhà, lúc đi tới cửa, lại nghe thấy mẹ cô nói chuyện với Đào Hoa, nghe mẹ cô tức giận: “Nghe Đại Bảo nói, chị con phải quỳ xuống trước mặt người ta?”
Đào Hoa cả giận: “Sao thằng kia còn lắm chuyện hơn đàn bà thế!”
Mẹ Hà Hoa nói: “Không nói cho cha con đã đành, ngay cả mẹ mà cũng định giấu nữa sao.”
Đào Hoa nói: “Chị của con là người biết thời biết thế, nếu không làm vậy, hôm nay mấy đứa chúng con cũng chẳng thể trở về.”
Mẹ Hà Hoa nói: “xem con đó, sao mẹ lại không biết cho được, còn Đại Bảo nữa.”
Đào Hoa nói tiếp: “Nói đi cũng phải suy lại, cũng may chị con giỏi nhẫn nhịn, nếu đổi lại là con, có đánh chết con cũng không quỳ.”
Mẹ Hà Hoa nói: “Chị con là chị cả, suy nghĩ sâu sắc hơn con nhiều, cũng may mà có chị con đi theo, hôm nay nghe cha con nói, mẹ sợ tới mức đến giờ tim vẫn còn đập thình thịch đấy, cũng may mấy đứa đều bình an, ngày mai Phúc Căn đến, cha con sẽ dạy lại nó, nhưng dù thế nào đi nữa… vẫn đã khiến chị con chịu ấm ức rồi…”
Đào Hoa cũng thở dài: “Chị con cũng là tự tìm khổ sở mà, lúc đó cứ nhất quyết bảo Trường Sinh là một kẻ ngốc, thì ai còn tính toán với hắn chứ? Kẻ ngốc dù có đánh chết người quan phủ cũng không hỏi tội đâu.”
Mẹ Hà Hoa nói: “Con bé này, uổng công chị con thương con như vậy, là em gái mà không biết thương chị mình, những lời như thế con bảo nó phải nói ra miệng thế nào đây, chẳng khác nào đâm kim vào ngực chị con.”
Đào Hoa nói: “Có đâm cũng chả phải con đâm, là cha gả tỷ ấy cho tên ngốc kia, có muốn tính sổ thì cũng phải tìm cha chứ.”
Mẹ Hà Hoa mắng: “Con bé này, càng nói càng hồ đồ.”
Đào Hoa hì hì cười, làm nũng: “Con cũng đã nói gì đâu, chẳng qua con chỉ cảm thấy không đáng cho tỷ ấy thôi… Còn nữa, con cũng không nói Trường Sinh không tốt mà, mặc dù ngốc, nhưng vào lúc mấu chốt cũng biết bảo vệ cho chị con, đây cũng là điều đáng mừng, hơn nữa Trường Sinh còn cao hơn Vương Phúc Căn một cái đầu.”
Mẹ Hà Hoa thở dài: “Hai chị gái của con… không có đứa nào khiến mẹ yên lòng cả… Tạm thời không nói đến chị hai con, mà nói chị cả con, vốn tưởng rằng Trường Sinh là một đứa trẻ thật thà, không ngờ lại có lúc dọa người như thế, sau này chẳng lẽ cứ gặp chuyện là nó lại đánh người hay sao, chị con e rằng còn phải quỳ lạy người ta cả đời… Mẹ lại càng sợ nó ngày nào đó khinh suất như Phúc Căn, lại động tay động chân với chị con… Chị con làm sao đánh thắng được nó…”
Đào Hoa nói: “Xem mẹ kìa, Trường Sinh là đồ ngốc, chứ không phải kẻ điên, làm sao lại tự nhiên đánh người được chứ? Mẹ cũng đã chứng kiến huynh ấy lớn lên mẹ đã từng thấy anh rể đánh người chưa? Hôm nay giở nắm đấm với người cũng là vì chị con… Người ta thương vợ đó, nên mới hành động như vậy.”
Mẹ Hà Hoa nói: “Nói thì nói như vậy… nhưng đầu óc của nó… Aiii…”
Trong nhà bếp đột nhiên trở nên im lặng, Hà Hoa biết nửa câu sau mẹ cô không nói ra là gì. Cho dù thường ngày mẹ vẫn an ủi cô, nhưng mẹ vẫn coi Trường Sinh là một kẻ ngốc.
Trong lòng cô khó chịu, rõ ràng tất cả những lời mẹ và em gái nói đều là vì đau lòng, xót xa cho cô, và cũng chẳng nói sai chút nào về Trường Sinh, nhưng bản thân cô vẫn cảm thấy tủi thân, không phải cho mình là cho Trường Sinh, Trường Sinh có điểm nào không tốt chứ, dựa vào cái gì mà bị người ta nói lén sau lưng là kẻ ngốc.
Cô dừng ở cửa một lúc, cố kìm nén những giọt nước mắt muốn rơi ra, nghe trong phòng không còn tiếng nói chuyện nữa, mới gõ cửa, vén rèm đi vào, nói: “Mẹ, con về đây.”
Mẹ Hà Hoa đứng lên nói: “Mau trở về đi, Trường Sinh ở nhà chắc đang đói lắm đấy, con đợi một lát, mẹ lấy thức ăn cho con.”
Hà Hoa nói: “Không cần đâu, con trở về nấu cũng được.”
Mẹ Hà Hoa nói: “Trở về đó nấu thì bao giờ mới ăn chứ, một ngày chưa ăn cơm, thằng bé cũng đói lắm rồi, mang chút đồ ăn về đi.” Vừa nói vừa cầm rổ bỏ thức ăn