Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full
Tác giả: Phúc Bảo
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341328
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1328 lượt.
n đầu kia của giường lò. Hà Hoa muốn tránh cũng không được, trừng hắn một cái, quay người vào tường không để ý tới hắn.
Trường Sinh lặng lẽ nhìn gáy của Hà Hoa một lúc, rồi im lặng xốc chăn của mình mò vào trong túi ngủ của cô.
Hà Hoa đập vào khuỷu tay hắn một cái, nói: “Ai cho huynh vào.”
Trường Sinh nói: “Ta ủ chân cho Hà Hoa.” Nói xong từ phía sau ôm lấy Hà Hoa, dùng chân cọ cọ chân của cô, từng chút một từng chút một, khiến cho cô vừa thấy ấm áp dễ chịu lại vừa ngứa ngáy.
“Đồ khốn, dám dùng ta đổi đậu phộng…” Hà Hoa nhỏ giọng mắng một câu, rồi tìm cho mình một tư thế thoải mái, dựa vào lòng Trường Sinh ngủ.
Đại Bảo bị từ hôn. Lúc Hà Hoa biết tin này chạy về nhà, thì Đại Bảo đang bị cha cô khóa cửa nhốt trong phòng, cậu ta sốt ruột chạy tới chạy lui, cửa sổ bị những thanh gỗ chặn lại, bên trong thỉnh thoảng truyền đến tiếng cố gắng phá cửa và rống to phẫn nộ.
Hà Hoa kéo mẹ cô đến nhà bếp, hỏi chuyện gì đã xảy ra, vẻ mặt mẹ cô lo âu nói: “Sáng sớm hôm nay cha Tú Nhi cùng với hai cậu trai trẻ mang sính lễ đến trả, nói là việc hôn nhân này coi như chưa bao giờ xảy ra.”
Hà Hoa nói: “Sao lại nói như vậy chứ, chớp mắt đến mùa thu là đã thành hôn, đang tốt lành sao tự dưng lại từ hôn? Năm mới rồi Đại Bảo còn mang đồ đi chúc tết cơ mà?”
Mẹ Hà Hoa thở dài: “Thời gian xảy ra chuyện là vừa sang năm mới… Tiểu Tú Nhi đi theo người nhà lên trấn trên họp chợ, dáng dấp của con bé xinh xắn thuần khiết nên đã lọt vào mắt xanh đại thiếu gia của Triệu lão gia trấn trên. Qua mười lăm tháng Giêng này sẽ mời bà mối đến nhà họ Trương hỏi vợ, nói là muốn nạp thêm thiếp. Nhà họ Trương tất nhiên là không quan tâm, vì không nói đến việc Tú Nhi đã đính hôn với Đại Bảo, mà bản thân việc hôn nhân này không có cửa thành công. Một người con gái tốt ai lại muốn làm thiếp cho người khác chứ.”
“Tuy nhiên bà mối kia lại nói đại thiếu phu nhân nhà họ Triệu là một con ma bệnh, gả vào họ Triệu nhiều năm như vậy chỉ sinh được một đứa con gái, hai năm nay không thể sinh thêm được đứa nào nữa, sợ là không thể qua nỗi năm nay mà về chầu trời. Tú Nhi tuy là gả đến làm thiếp, nhưng chờ đại thiếu phu nhân kia qua đời, năm sau Tú Nhi sinh con trai cho đại thiếu gia thì bảo đảm sẽ danh chính ngôn thuận trở thành vợ cả. Lão phu nhân nhà họ Triệu mất từ sớm, đến lúc đó Tiểu Tú Nhi chính thức trở thành chủ mẫu trong nhà.”
Lời vừa nói ra cho thấy việc này có lẽ đã không thể cứu vãn được, mối quan hệ này xem như hoàn toàn cắt đứt.
Trong phòng, Đại Bảo rống lên một tiếng phẫn nộ và tuyệt vọng, theo sau đó là tiếng đập vỡ đồ đạc. Tiếng tức giận mắng chửi kia khiến cho Hà Hoa cảm thấy khiếp đảm, cô thấy lúc này nếu thả Đại Bảo ra, em cô thật sự có thể đi giết người. Cuối cùng tiếng la mắng tức giận kia lại hóa thành gào khóc tuyệt vọng, nghe mà khiến người ta đau lòng, giống như Đại Bảo đang bị cắt từng thớ da thịt trên người mình. Hà Hoa đến cửa phòng khuyên giải an ủi, lại bị Đại Bảo không biết tốt xấu mắng cho một trận, Hà Hoa không lên tiếng trả lời cứ đứng vậy không đi, chỉ lẳng lặng đứng nghe, chỉ mong em trai mắng đến mệt mỏi, đem tất cả uất ức trong lòng mắng ra hết may ra mới có thể dễ chịu hơn một chút.
Đại Bảo bị cha Hà Hoa nhốt tròn một tháng, trong khoảng thời gian đó thật ra cũng muốn thả cậu ra ngoài, nhưng vừa mở cửa cậu liền giống như một kẻ điên lao đầu chạy đi, mang theo đôi mắt đỏ ngầu và dáng vẻ muốn liều mạng với người. Cha Hà Hoa không đuổi kịp con, nhưng mỗi lần đều la hét nhờ người trong thôn ngăn lại. Vài chàng trai cao lớn vây lại, ấn tay, ấn chân, ấn đầu, sau đó lôi Đại Bảo trở về. Tình trạng như vậy cứ diễn ra liên tục hết một tháng, cả Hà Hoa và những người trong nhà đều cảm thấy sức cùng lực kiệt, trong một tháng đó ai cũng gầy đi nhiều.
Cuối cùng nhà họ Trương cũng gả con gái vào nhà họ Triệu, đợi cho ván đã đóng thuyền, cha Hà Hoa đứng ở cửa mắng Đại Bảo một trận, rồi mới mở cửa ra. Lúc này Đại Bảo không bị trúng tà chạy thẳng ra ngoài như trước đây nữa, người trong nhà đều lo lắng vội vào xem, thấy Đại Bảo ủ rũ ngồi ở góc tường khóc hu hu. Cha Hà Hoa tức giận mắng cậu không có chí cầu tiến, vì một đứa con gái mà khóc như chết cha chết mẹ, ông giơ chân đạp hai cái vào ngực. Đại Bảo dường như không biết đau, vẫn khóc hu hu. Mẹ Hà Hoa đau lòng thiếu chút nữa không ngăn được muốn ra tay chống lại cha Hà Hoa, ôm chặt con vào lòng rồi gạt lệ cho con.
Cha Hà Hoa dù sao cũng là người coi trọng thể diện, bị người ta từ hôn, con lại làm ầm ĩ giống như một tên điên, thật sự làm cho ông mất hết cả mặt mũi. Hơn nữa trong lòng đã phải kìm nén đến phát hỏa, cảm thấy bị người nhà họ Trương lăng nhục, chưa qua được mấy ngày ông liền tìm cho Đại Bảo một hôn sự mới. Ông giống như cố tình dùng sính lễ gấp ba lần trước kia, đến một thôn khác hỏi cưới con gái của nhà họ Vương, vốn có tiếng tốt không thua kém gì con gái nhà họ Trương, tên con bé là Vương Sơ Nhất, ở nhà thường gọi là nha đầu béo.
Cũng không chọn chờ ngày đín