Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Tác giả: Phúc Bảo

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341304

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1304 lượt.

hông xứng làm dâu nhà người ta, không xứng làm vợ của Trường Sinh.
Thật ra hắn đối xử với cô vô cùng tốt, cô nói gì hắn cũng đều nghe theo, bắt hắn làm gì hắn đều làm, chỉ biết ngây ngốc yêu thương vợ, bảo vệ che chở vợ mình, là cô tham lam không biết thỏa mãn. Thật ra bây giờ nghĩ lại, rốt cuộc là hắn thương ‘Lý Hà Hoa’ hay là thương yêu ‘vợ’ có gì quan trọng cơ chứ. Cô Lý Hà Hoa chính là vợ của Hoắc Trường Sinh, vĩnh viễn không thể thay đổi được. Cô thậm chí cũng không cần biết có phải hắn thích Tuyết Mai hay không, chỉ cần có thể cho cô mỗi ngày đều nhìn thấy hắn, bảo vệ hắn, cho dù cả đời hắn không đặt cô vào vị trí quan trọng nhất trong tim cũng không sao cả…Chỉ cần hắn bình an…






Hà Hoa thiếp đi, mơ hồ nghe thấy tiếng gà gáy buổi sớm mai, theo thói quen định kéo chăn nhưng cứ có cảm giác rất khác lạ, hai mắt cô rõ ràng đang nhắm chặt, nhưng lại nhìn thấy Trường Sinh đang quỳ trên giường, ra sức giũ phẳng chăn ra, gấp chăn thật cẩn thận giống như người ta đang tỉ mỉ thêu hoa, gấp xong chăn của mình rồi lại kéo của cô. Hà Hoa rét lạnh cuộn tròn người lại, muốn kéo kín chăn, nhưng mà chăn căng ra, rất nặng rất nặng, cô kéo kiểu gì cũng không nhúc nhích nổi. Bất chợt cô cảm thấy thân thể thật lạnh lẽo, chăn đã bị hắn kéo đi mất rồi. Cô vô cùng tức giận, bởi vì tìm hắn, rất nhiều ngày cô không hề được ngủ, bây giờ tìm được hắn về rồi, bản thân mình mới yên lòng chợp mắt ngủ một lát, vậy mà hắn không để yên cho cô đánh một giấc ngon lành. Cô bất mãn hừ một tiếng, Trường Sinh vẫn thản nhiên như không nghe thấy gì, hoặc là đã nghe thấy nhưng cố tình không thèm quan tâm. Cô thực sự tức giận, đưa tay kéo mạnh, nhưng mà bàn tay cô rất nặng nề như không thể cử động được, cả cơ thể giống như bị người ta dùng dây thừng trói chặt lại không nhúc nhích nỗi, việc này càng khiến cho Hà Hoa bực bội, vừa khó chịu rên hừ hừ vừa dùng sức vặn vẹo thân thể, cố giãy dụa.
Hà Hoa huơ cánh tay, bừng tỉnh khỏi cơn mơ, cảm giác như cô vừa mới gánh mấy thùng nước, mệt tới nỗi thở hổn hển. Cô hơi mơ màng, xoay đầu nhìn xung quanh … Chăn vẫn gấp phẳng phiu để ở đầu giường đặt gần lò sưởi, còn bản thân mình đang cuộn tròn ở một góc giường, không hề có Trường Sinh, cũng không có ai tranh chăn với cô. Bên ngoài mặt trời đã treo cao, sắp trưa rồi, làm gì có con gà nào gáy cơ chứ …
Hà Hoa chưa phân biệt ngay được cảnh nào thực cảnh nào mơ. Trường Sinh biến mất sáu ngày liền, bây giờ cô hoàn toàn không nhớ rõ sáu ngày qua mình sống như thế nào, thật sự giống hệt một cơn ác mộng. Cô đứng dậy đi giày vào, muốn đến sau núi tìm một lần nữa, tuy rằng cô đã đi tìm vô số lần nhưng cô chung quy vẫn cảm thấy nhất định sẽ tìm được hắn ở một nơi nào gần đấy, hoặc là hôm trước hắn bị lạc đường đi quá xa, sau vài ngày lại tự mình vòng lại, cô không tin Trường Sinh lại đột nhiên biến mất như vậy.
Rầm rầm! Hai tiếng đập cửa liên tiếp vang lên, có người đứng trước cánh cổng mở sẵn trong sân gọi to: “Có phải nhà Hoắc đại tẩu không?”
Hà Hoa nghe người ta gọi cô là “Hoắc đại tẩu”, trái tim nhảy thót lên, vội vàng chạy ra ngoài xem.
Đứng ngoài cổng là một người thanh niên tầm hai mươi tuổi, cô chưa từng gặp bao giờ, nhìn bộ dạng cậu này cũng không phải là người thôn bên cạnh. Cậu thanh niên thấy dáng vẻ Hà Hoa thật tiều tụy, như đã thêm chắc chắn mình nhận đúng người, cũng chẳng vòng vo với cô, nói luôn: “Chắc vị này là Hoắc đại tẩu rồi, tôi là nha dịch ở nha môn trên huyện, đại nhân nhà chúng tôi bảo tôi đến đón tẩu vào trong thành, đã tìm được chồng của tẩu rồi…”
Đại Bảo bị hỏi mà không hiểu ra sao, nghĩ Trường Sinh là một người như vậy thì làm sao có ân oán gì với Bộ đầu đại nhân được cơ chứ, cậu cũng khó hiểu đáp lời: “Không có đâu…” Nói xong lại quay đầu nhìn sang Hà Hoa.
Lúc đầu Hà Hoa nghe nói Trường Sinh giống hệt ăn xin ngồi nguyên đêm ở cửa nha môn trên huyện, cô đau lòng không chịu nỗi, giờ lại nghe cậu nha dịch kể thêm, cô càng thấy càng kỳ lạ, ngơ ngẩn ngây người một khắc dường như nghĩ ra được gì đó, cô vô thức bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay, trái tim chua xót, khẽ cúi thấp đầu, dọc đường đi không nói câu nào.
Từ nhà Hà Hoa tới thị trấn, liên tục thúc ngựa cũng mất hơn hai canh giờ, trên đường đi Hà Hoa cứ tưởng tượng bộ dạng chật vật của Trường Sinh bây giờ sẽ như thế nào, nhưng xuống xe vào cửa, tận mắt nhìn thấy Trường Sinh đang thật sự ngồi ở giữa công đường cô vẫn kinh ngạc đến ngơ ngác.
Giữa công đường, Trường Sinh lẳng lặng cúi đầu ngồi ở trên ghế, một tay nắm chặt quần của mình, tay kia thì cố sống cố chết túm lấy người ngồi trên ghế bên cạnh. Hà Hoa không có tâm tư lòng dạ gì nhìn người xung quanh, chỉ chăm chú nhìn Trường Sinh, lại thấy trên người hắn bẩn không thể tưởng được, tóc tai bù xù rối tung lên, quần áo rách rưới, thủng vài lỗ rất to, để lộ ra cả da thịt dơ bẩn, có mấy chỗ còn có cả vệt máu khô, chắc hẳn là đã bị thương rồi. Bộ dáng này của hắn đừng nói người ngoài nhìn vào bảo hắn là ăn mày, ngay đến bản thân cô liếc