Tác giả: Phúc Bảo
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341260
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1260 lượt.
ngành.
Đại khái là gần cuối năm, các nhà bận rộn cả năm dành được chút tiền, những người có quan hệ thân thiết chút đôi khi sẽ cùng ngồi uống chút rượu ăn chút mồi. Bữa đó Đại Bảo ngồi uống rượu với mấy thanh niên trong thôn, cũng không biết ai mào đầu, nhắc tới chuyện tiểu Tú nhi vốn suýt thành thân với Đại Bảo. Nói là đại thiếu phu nhân của nhà họ Triệu tháng trước đã qua đời, mà tiểu Tú nhi lại đang mang thai con của đại thiếu gia, nếu năm sau sinh được một bé trai bụ bẫm, nhất định có thể trở thành chính thất. Đại Bảo nghe xong trong lòng đã khó chịu, rượu vào lời ra có kẻ vô tâm vỗ vai y nói may mà người ta không đi theo cậu, nếu không thì làm sao được hưởng phúc làm phu nhân. Đại Bảo nghe xong lập tức lật bàn, nếu không có người ngoài ngăn lại e là sẽ đánh nhau đến nơi.
Cả đám giải tán trong không khí bất hòa, Đại Bảo say khướt buồn bực trở về nhà, vào phòng mới nói được vài câu đã cãi nhau ầm ĩ với nha đầu béo. Chẳng qua chỉ là vợ chồng son ghen tuông cãi nhau, nhưng Đại Bảo say rượu, trong lòng lại phiền muộn, nhất thời không ngăn được đã thốt ra câu muốn bỏ vợ. Nha đầu béo nghe chồng hù doạ, khóc ầm lên. Đại Bảo nghe xong lại càng cảm thấy phiền lòng, bước thẳng ra cửa, lại đi tìm người uống rượu. Mà lại gặp gỡ đám không ra gì, vợ chồng người ta cãi nhau cũng không biết khuyên giải, còn làm theo lời Đại Bảo nói, giúp y viết thư bỏ vợ, lại còn chế nhạo cậu ta không dám làm thật. Đại Bảo là người không chịu được khích bác, còn bị rượu dẫn đường, về nhà lập tức ném thư bỏ vợ cho nha đầu béo. Nha đầu béo là một nha đầu thật thà, từ khi gả cho Đại Bảo trong lòng vẫn tích đầy ấm ức tủi thân, vừa thấy thư bỏ vợ là trái tim tổn thương cũng trở nên lạnh lẽo. Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, cũng không thưa chuyện với cha mẹ Hà Hoa mà tự thu dọn đồ đồ đạc bỏ về nhà cha mẹ.
Sáng sớm, mẹ Hà Hoa nấu cơm không thấy nha đầu béo đâu, trong đầu nghĩ là đêm qua nghe thấy hai đứa nó cãi nhau, chỉ sợ là nha đầu béo tủi thân trốn trong phòng khóc rồi, vội đi vào nhà khuyên, nhưng chỉ thấy một mình Đại Bảo cúi đầu ngồi ở trong phòng. Hỏi mới biết chuyện xảy ra, khiến cho mẹ Hà Hoa tức giận đến mức đập Đại Bảo mấy phát, giục cậu ta mau đuổi theo. Tính tình Đại Bảo ngang ngạnh cố chấp, hai mẹ con đang to tiếng thì cha Hà Hoa nghe ồn ào xông vào, biết chuyện này lập tức đạp cho Đại Bảo mấy đạp. Đại Bảo bị ép buộc phải đuổi theo vợ, kết quả là chậm một bước, nha đầu béo đã trở về nhà.
Chuyện ở nửa đường không ngăn chặn được, để cho con gái nhà người ta cầm thư bỏ vợ trở về nhà cha mẹ, thì đâu còn đơn giản là chuyện vợ chồng cãi nhau nữa. Đại Bảo nghe lời cha mẹ đi qua đón người, bị cha mẹ vợ cầm gậy gộc ra đuổi thẳng, nói ‘ngươi đến đón ai? Người đã bị tên khốn kiếp nhà ngươi bỏ, giấy trắng mực đen in dấu vân tay của Đại Bảo ngươi ra đó, ai là vợ ngươi nữa, ngươi cút đi cho ta, đồ khốn!’
Đại Bảo đỏ mặt rống lên với Hà Hoa: “Bây giờ tỷ đã biết hết rồi đó! Vừa lòng chưa! Còn muốn nghe gì nữa không! Tỷ nói đi!”
Hà Hoa ôm ngực, trừng lớn mắt không tin nổi nhìn Đại Bảo, vừa tức vừa hận lại ấm ức, quát: “Tao vừa lòng ư? Tao thỏa mãn chưa sao? ! Tao nhàn rỗi không có việc gì làm chạy đến đây nghe ngóng tán gẫu chuyện phiếm sao? ! Lý Đại Bảo! Mày cút đi! Sau này, nếu tao hỏi mày thêm một câu, tao… Tao…” Hà Hoa tức giận đến nỗi không nói ra lời, nước mắt đảo quanh hốc mắt.
Mẹ Hà Hoa ở bên ngoài nghe ồn ào liền chạy vào nhà, thấy hai chị em cãi nhau ầm ĩ, vội la lên: “Lại có chuyện gì nữa, sao lại không biết nhường nhịn nhau? Đại Bảo, con lại gây chuyện gì nữa? Chị con đang mang thai còn lo lắng, sốt ruột cho con, sao con có thể cãi nhau với chị con chứ.”
Mẹ Hà Hoa chưa nói hết, nhưng chỉ vừa nghe mấy lời này, Hà Hoa càng cảm thấy tủi thân, nước mắt bất chợt rơi xuống, cô đứng lên hai mắt đẫm lệ nhìn Đại Bảo nói: “Sau này tao không bao giờ quan tâm đến những việc rỗi hơi này nữa, chỉ chăm lo cho cuộc sống của tao thật tốt, mày muốn làm gì thì làm, chẳng quan tâm ai nữa cho mệt!” Nói xong, cô lau nước mắt bước đi.
Mẹ Hà Hoa hoảng lên đẩy Đại Bảo một cái, vội vàng chạy theo ra ngoài. Bên kia, cha Hà Hoa cũng nghe ồn ào, bước từ trong phòng ra, đứng ở cửa trừng mắt nhìn Đại Bảo như kẻ tội đồ chửi ầm lên: “Sau này không ai được quan tâm tới nó! Từ nhỏ đã được nuông chiều đến hư rồi! Ai cũng đánh cũng gây sự được! Với đà này tao thấy nếu ngày nào đó ngứa mắt tao chắc mày cũng dám vác dao chém lên đầu cha mày luôn nhỉ! Thằng ôn con! Sớm biết mày như vậy, tao bóp chết mày lúc mới sinh ra cho rồi! Uổng phí cơm gạo nuôi lớn mày thành kẻ gây hoạ thế này!”
Hà Hoa nghe cha mình lớn tiếng mắng chửi, cũng không quay đầu lại, đi thẳng về nhà. Mẹ Hà Hoa sốt ruột cả hai phía, vừa sợ Hà Hoa tức giận trở về như vậy không may lại bị trượt chân ngã, vừa sợ mình mới đi khỏi thì hai cha con trong nhà đánh nhau thật mất. Hà Hoa đi được một đoạn thì dừng chân, lau nước mắt, quay lại nói với mẹ cô: “Mẹ trở về đi, con không sao.”
Mẹ Hà Hoa nói: “Đừng giận em con, mấy ngày nay trong lòng nó buồn phiền, trở về mẹ mắn