Tác giả: Phúc Bảo
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341264
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1264 lượt.
g nó một trận cho con.”
Hà Hoa nói: “Con biết, mẹ mau về đi, khuyên nhủ cha con, lỗi lầm nặng thế nào thì cũng sắp qua năm mới rồi, đừng để cha con buồn lòng.”
Mẹ Hà Hoa vẫn lo lắng, đi theo vài bước, đứng ở xa xa nhìn Hà Hoa đi xa dần mới buồn rầu thở dài trở về nhà.
Còn một mình Hà Hoa trở về nhà, càng nghĩ càng cảm thấy tủi thân lẫn uất ức, lại cảm thấy uổng phí bao nhiêu năm yêu thương Đại Bảo, không kìm được nước mắt. Trường Sinh vẫn ngồi ở cửa nhìn về phía tây, thấy Hà Hoa xuất hiện, vội vàng chạy tới. Đến khi lại gần thấy mắt cô đỏ hoe.
“Làm sao vậy? Làm sao vậy?” Trường Sinh sốt ruột hỏi.
Hà Hoa vừa nhìn thấy người đàn ông của mình, những ấm ức trong lòng như lớn lên gấp mấy lần, tủi thân hít hít mũi, nói: “Trường Sinh, chàng chém Đại Bảo một nhát cho ta.”
“Sao?” Trường Sinh sửng sốt, hơi ngây ngốc.
Hà Hoa tủi thân nhìn Trường Sinh, bộ dạng như muốn khóc.
Lúc này Trường Sinh mới phản ứng lại, gật gật đầu xoay người chạy về nhà cha mẹ Hà Hoa.
“Quay về!” Hà Hoa dậm chân kêu lên, “Chàng đi thật à!”
Trường Sinh bị Hà Hoa kêu quay lại, thế là quay lại, tha thiết nhìn vợ mình, giống như đang đợi cô phân phó tiếp.
Hà Hoa đưa tay nắm lấy vạt áo trước ngực hắn, kéo đến trước mặt mình, vùi vào ngực hắn, dường như làm nũng nhỏ giọng thì thầm: “Đến lúc nào chàng mới nhận ra người ta nói câu nào là giả, câu nào là thật đây…”
Hai người nắm tay nhau trở về nhà, Hà Hoa nói không ngừng với Trường Sinh:
“Đại Bảo đúng là khốn kiếp, ta có ý tốt đi khuyên nhủ nó vậy mà nó còn nổi nóng với ta. Nó nói ta rảnh rỗi đi thăm dò chuyện không đâu. Đồ khốn kiếp! Sau này không đối xử tốt với nó nữa!”
“Nên nha đầu béo không muốn sống với nó, tính tình của nó ngang ngạnh như vậy, đến cả trăm vợ cũng bị nó ép cho bỏ chạy hết! Nó có phải là tốt đẹp gì cho cam, cớ gì bắt con gái nhà người ta phải chịu đựng tính khí của nó chứ, nếu ta là nha đầu béo thì đã bỏ về nhà cha mẹ từ lâu rồi!”
“Đồ khốn thối tha! Để xem sau này nó sẽ làm sao! Để cho nó sống cô độc cả đời đi! Đến già cũng không có người làm bạn, một mình xin ăn trên đường! Đi ngang qua chúng ta mà mở miệng xin, ta cũng không thèm liếc mắt! Hừ!”
“Sau này ta sẽ không trở về nhà để phải tức giận không đâu nữa! Ta nhất định phải sống cuộc sống thật thoải mái, sau này ta sinh thật nhiều con cái, sinh con gái thành đàn cho kẻ cô đơn như Lý Đại Bảo tức chết! Ta xem nó còn dám trừng ta không! Đồ khốn kiếp!”
Hà Hoa cứ mắng xa xả không ngừng, Trường Sinh đứng trước mặt cô im lặng lắng nghe, theo giọng điệu của cô khi thì gật đầu lúc thì lắc đầu. Đến tối, cơn tức của Hà Hoa cuối cùng giảm bớt.
Ban đêm, Hà Hoa nằm trong túi ngủ nhưng không thể nào ngủ được, đưa tay kéo kéo Trường Sinh: “Trường Sinh, ta muốn thương lượng với chàng chuyện này.”
Trường Sinh mở to mắt nhìn cô. Hà Hoa hơi ngượng ngùng nói: “Ngày mai ba mươi rồi, chúng ta về nhà cha mẹ ta nhé?”
Trường Sinh không nói gì, Hà Hoa lại nói: “Năm nay trong nhà không thuận lợi, Hạnh Hoa bỏ trốn theo người ta, cha ta vì chuyện này đã mất hai ngón tay. Hết năm đến nơi thằng nhóc Đại Bảo kia lại ép vợ bỏ đi, hôm nay lúc ta trở về, cha còn tức giận mắng chửi không thôi… Ngày mai là đêm ba mươi, trong nhà nhất định rất nặng nề … Ta nghĩ dù sao bà nội cũng không có ở nhà, hai chúng ta ở đâu cũng như nhau. Nếu về nhà cha mẹ có thể làm cho trong nhà vui vẻ hơn nhiều, tốt xấu gì phải dẹp cái năm xui xẻo này lại phía sau… Chàng nói có đúng không?”
Trường Sinh nhìn Hà Hoa, nói: “Nàng vui… Ta nghe lời nàng…”
Hà Hoa hơi lo lắng: “Không chỉ muốn ta vui, ta muốn chàng cũng vui nữa. Nếu chàng không thích thì cứ nói ra, không cần phải mọi chuyện đều theo ý ta đâu.”
Trường Sinh chỉ nói: “Ở cùng với Hà Hoa… Hà Hoa vui, ta sẽ vui.”
Trong lòng Hà Hoa đầy ngọt ngào, cong cong khóe môi dụi dụi vào người Trường Sinh, thở dài: “Ông trời thật tốt với ta, đem người đàn ông giỏi nhất, yêu thương vợ nhất trên đời này cho ta … Nếu thằng nhóc thối tha Đại Bảo kia biết nghe lời một chút, nó chỉ cần có một nửa của chàng, thì thiên hạ cũng thái bình…”
Ngày hôm sau, Hà Hoa và Trường Sinh mang theo mấy thứ trở về nhà cha mẹ. Mẹ Hà Hoa nghe nói hai người muốn đón tất niên với gia đình, sau bao nhiêu ngày ủ rũ rốt cục cũng tươi cười trở lại. Ngay cả cha Hà Hoa mặt lạnh, cũng khó giữ được sự im lặng thường ngày, còn nói mẹ Hà Hoa làm nhiều bánh trẻo nhân thịt.
Hà Hoa và Đại Bảo mới cãi nhau hôm trước, tuy nói là chị em giận nhau cũng không quá một đêm, nhưng trong lòng cũng không được tự nhiên. Lúc Hà Hoa mới đến, Đại Bảo cụp mắt gọi một tiếng tỷ, Hà Hoa ậm ậm ừ ừ không thèm nhìn tới, sau đó không ai quan tâm tới ai.
Vì chuyện thôi vợ này, mấy ngày nay Đại Bảo ru rú ở trong nhà tối ngày không chịu ra khỏi phòng gặp ai, cha Hà Hoa cũng không vui vẻ hòa nhã gì với cậu, chỉ cần nói vài câu là lại mắng chửi động tay động chân. Đại Bảo không muốn khó chịu trước mặt cha mình, nhưng sắp sang năm mới cũng không tiện trốn ra ngoài. Đành phải ngồi một mình trong phòng, mãi đến