Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Tác giả: Phúc Bảo

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341267

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1267 lượt.

hôi, nhưng mặt không nhăn mày không nhíu hỏi: “Còn chưa đủ? Vậy ta lại chặt thêm ngón thứ ba!” Nói xong giơ tay lên chuẩn bị chém xuống, nhưng dao vừa hạ xuống một nửa liền bị Vương Nhị gia cản lại. Người nhà họ Vương vốn chỉ muốn vòi tiền, không ngờ lại ầm ĩ đến mức này, bọn họ cũng không dám nói lời nào, nhận tiền rồi nhanh chóng mời cha Hà Hoa về.
Cha Hà Hoa bước lên trước nói với người nhà họ Vương: “Hôm nay ta ở chỗ này để lại hai ngón tay, sau này ai còn muốn tính toán chuyện này nữa, thì trước hết phải trả lại hai ngón tay cho ta đã rồi mới nói tiếp!”






Tay cha Hà Hoa còn chưa lành thì đã đến vụ gặt mùa thu. Khu đất trên núi của nhà họ Hoắc không thu hoạch được gì đúng như dự đoán, Hà Hoa và Trường Sinh nhanh chóng làm xong việc nhà mình, rồi đến giúp nhà mẹ.
Tuy cha Hà Hoa biết nếu không có vợ chồng Trường Sinh giúp đỡ thì nhà ông không thể thu hoạch xong lương thực, nhưng ngoài miệng ông vẫn có vẻ rất miễn cưỡng, dù ông đã mất hai ngón tay, nhưng không muốn người nhà cảm thấy ông đã trở nên vô dụng. Thấy vợ chồng Hà Hoa đến, sắc mặt ông cũng chả tốt chút nào, giống như rất khó chịu cằn nhằn, nói hai vợ chồng họ là kẻ trộm, vừa thu xong lương thực trên núi đã chạy ngay tới đây làm việc, là có mưu đồ lấy trộm lương thực của nhà ông.
Hà Hoa biết tính tình cha mình, cũng không nói gì, lại nhìn thấy cha mất đi hai ngón tay trái cô càng cảm thấy đau lòng hơn. Cô biết hai ngón tay này của cha cô tất cả là vì Hạnh Hoa. Ngày đó cô quỳ xuống dập đầu ở Vương gia trang, cũng là sợ người ta vì nhà mình gây chuyện mà cố tình bắt nạt Hạnh Hoa, cha cô chặt đứt hai ngón tay này cũng là để chấm dứt hoàn toàn chuyện Hạnh Hoa. Thứ nhất là không để cho lũ khốn nhà họ Vương sau này thường xuyên đến đòi tiền nhà họ, cũng để cho người trong nhà được hưởng cuộc sống an bình; thứ hai, cũng là vì giữ lại đường lui cho Hạnh Hoa. Một mình em gái cô sống bên ngoài, nếu có một ngày không chịu nổi nữa tìm về nhà cha mẹ nương tựa, nhà họ Vương cũng không có cách nào đến gây phiền toái cho em cô nữa.
Suy nghĩ đến điều này, những uất ức tích tụ trong lòng cô với cha ngày trước chẳng đáng là gì, cô cũng không để bụng cha cô ngoài miệng mắng chửi khó nghe thế nào. Cô chỉ sợ tên ngốc Trường Sinh không chịu được những lời mắng nhiếc của cha cô, nhưng quan sát hai ngày, cô phát hiện mình đã lo lắng thừa rồi. Bất luận ngoài miệng cha cô lầm bầm mắng nhiếc như thế nào, Trường Sinh dường như hoàn toàn không nghe thấy, vẫn làm việc không tiếc sức lực như mọi khi, làm xong việc của hắn rồi lại tranh việc của cha cô.
Cứ liên tục như thế, cha Hà Hoa cũng thấy phí công, ông cảm thấy mình bị một tên ngốc xem thường, tên ngố này chắc đang khỉnh bỉ lão già, tay tàn phế không thể làm việc như ông. Lúc Trường Sinh lại đến giúp ông làm việc, ông liền trừng mắt mắng nhiếc hắn, bảo hắn đứng ở bên cạnh đợi. Trường Sinh bị ông gào thẳng vào mặt nên hơi hoảng sợ, hắn cảm thấy mình đã làm sai gì đó, vẻ mặt sợ hãi nhìn khắp nơi tìm kiếm Hà Hoa, thấy cô tươi cười, hắn mới an tâm, nhếch miệng cười thỏa mãn: không làm sai, ta không hề làm sai, Hà Hoa cười, ta làm đúng rồi. Sau đó cũng không để ý đến cha Hà Hoa nữa, như được khen thưởng hắn tiếp tục cướp việc của cha Hà Hoa.
Trường Sinh cảm thấy Hà Hoa đã đồng ý, lại thấy cô cởi áo ngoài trong lòng càng vui mừng, hắn nhanh chóng cúi đầu kéo quần, chỉ hai ba động tác đã cởi sạch sẽ, nhưng đợi hắn cởi xong chuẩn bị hành động, đã thấy Hà Hoa nằm trong túi ngủ quay lưng lại với hắn, dường như đang ngủ.
Trường Sinh thất vọng cau mày, tay kéo kéo chăn Hà Hoa.
Hà Hoa quay đầu nhìn hắn: “Làm gì vậy?”
Trường Sinh nhìn Hà Hoa, lại cúi đầu nhìn bên dưới của mình, dường như muốn cô kiểm tra: “Ta tắm rồi.”
Hà Hoa không nhịn được đành cười nói: “Tắm rồi thì chàng ngủ đi, nói với ta làm gì.”
Trường Sinh vội vàng nói: “Tiến vào, tiến vào.”
Hà Hoa ngắt lời: “Này, từ bỏ ý nghĩ đó đi, chàng tiến vào túi ngủ của mình ngủ đi.”
“Không phải tiến vào túi ngủ, là tiến vào nàng …” Trường Sinh nói xong liền bắt đầu với vào trong túi ngủ của Hà Hoa, ngựa quen đường cũ sờ vào đũng quần của cô.
Hà Hoa xoay người né tránh, túm tay hắn ném ra khỏi chăn của cô, giống như nũng nịu thì thầm với hắn: “Tiến vào cái gì, không cho giày vò ta nữa … Mỗi lần chỉ để ý đến sự thoải mái của mình, cũng không để ý người ta đau hay ngứa…”
Trường Sinh nói: “Nàng đau chỗ nào ta xoa cho nàng, nàng ngứa ở chỗ nào ta sẽ gãi cho nàng, cho ta vào đi, đã lâu không được vào rồi!”
Lời Trường Sinh nói không sai, từ lúc xảy ra chuyện của Hạnh Hoa, trong lòng Hà Hoa luôn rầu rĩ, còn có tâm tình nào làm những chuyện như thế, gần đây lại tới vụ gặt mùa thu, ban ngày mệt mỏi, buổi tối cũng chẳng nghĩ được gì, tuy Trường Sinh luôn sáp lại gần cô, nhưng cô sợ hắn cả ngày vất vả còn thêm việc này nữa sẽ rất mệt mỏi nên phải đẩy hắn ra. Nghĩ đến Trường Sinh quả thật là nghẹn không ít ngày, nhưng giờ đây cô cũng cảm thấy không đúng lúc, trước tiên


Disneyland 1972 Love the old s