Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341085
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1085 lượt.
n.
“Lưu Minh Nghĩa, cậu đừng có kêu to nữa, tớ chưa gác máy. Tớ vẫn ổn, vừa mới đến khách sạn, đi đường suôn sẻ. Bên này không khí trong lành, giao thông thuận tiện, lại nhiều cảnh đẹp, lúc nào có dịp cậu cũng sang tham quan nhé. À đúng rồi, tớ sẽ gửi bưu thiếp về cho cậu. Chờ nhé!”
Im lặng.
Lát sau, Lưu Minh Nghĩa chợt nói: “Lập Hạ, cậu biết không? Từ trước tới giờ cậu chưa bao giờ chủ động gọi điện cho tớ, càng chưa bao giờ nói nhiều với tớ như vậy!”.
Đến lượt Lập Hạ im lặng.
Cuối cùng, vẫn là Lưu Minh nghĩa chuyển đề tài: “Nhớ gửi bưu thiếp và ảnh cho tớ xem nhé, tốt nhất là ảnh chụp ở đồng hồ BigBen ấy. Cậu bình an trở về là tốt rồi”.
Đứng trên mảnh đất xa lạ, một nơi không thuộc về mình, Lập Hạ đột nhiên có cảm giác thật nhẹ nhõm, cô đã có thể buông tay, có thể từ bỏ Chu Gia Ngôn.
Cô rốt cuộc đã hiểu, không yêu một người có bao nhiêu tàn nhẫn với người ấy, giống như cô với Lưu Minh Nghĩa vậy.
Lúc này, Lưu Minh Nghĩa gác máy rồi mà tâm trạng vẫn lâng lâng khó tả. Cú điện thoại của Lập Hạ đối với cậu ta là một bước chuyển ngoặt có ý nghĩa vô cùng lớn.
Ông trời, ông đã nghe thấy lời cầu xin của con rồi phải không?
Vị khách mua thuốc sốt ruột lên tiếng giục: “Nhanh lên một chút!”.
Lưu Minh Nghĩa bấy giờ mới giật mình quay về thực tại, vội vàng chạy đi lấy hàng cho khách. Người đàn ông cầm bao thuốc lá xong mới biết mình quên không mang ví. Onng ta áy náy nói xin lỗi, đang định quay đi thì nghe thấy giọng nói phấn kích của Lưu Minh Nghĩa.
“Không sao không sao! Cháu tặng chú đấy, cháu yêu rồi! Đây là thuốc hỉ!”
Cùng thời điểm đó, Tần Sở ngồi trong phòng khách chăm chú nghiên cứu giá cổ phiếu. Thấy Tô Mạch thỉnh thoảng liếc nhìn mình như thăm dò, anh bèn buông tờ báo xuống, nheo mắt nhìn cô: “Có chuyện gì?”.
“Không có gì, Lập Hạ nhờ tôi chuyển lời cảm ơn tới anh.”
Tần Sở cầm tờ báo lên, “ừ” một tiếng rồi tiếp tục đọc. Tô Mạch vẫn đứng yên, không có ý định rời đi.
Lát sau, Tần Sở lại buông tờ báo xuống, thở dài: “Nguyễn Tô Mạch!”.
Nhân lúc anh còn chưa nổi giận, Tô Mạch vội vàng dò hỏi: “Ngày mai…tôi có thể nghỉ làm được không? Chỉ một ngày thôi, được không?”. Vừa nói, cô vừa chắp tay giả vờ cầu xin.
Đến khi Tô Mạch hoàn toàn không nhúc nhích nổi, dừng trò phản bác vô dụng này lại, hai người mới ý thức được tư thế hiện tại cực kỳ mờ ám.
Mùa hè, bảy rưỡi mà trời vẫn chưa tối hẳn, những tia nắng muộn lặng lẽ chiếu qua rèm cửa. Thời gian cứ thế trôi, mang theo vô vàn nỗi đau thương không thể diễn tả bằng lời.
Tần Sở chậm rãi cúi đầu.
Dù trong thâm tâm biết rõ chuyện có khả năng xảy ra tiếp theo là gì nhưng không hiểu sao, Tô Mạch lại không cử động. Gương mặt anh càng gần, cơ thể cô càng run lên.
Tần Sở cảm nhận rõ điều đó, khi chỉ còn cách chóp mũi cô năm centimet, anh dừng lại, thấp giọng nói: “Cô sợ?”.
Tô Mạch quả nhiên sợ đến nỗi không dám động đậy.
Cuối cùng, Tần Sở ngồi thẳng người, nâng ly trà lên uống. Một lúc sau, anh mới nhàn nhã nói: “Sáng mai cô mua thức ăn về để sẵn trong tủ lạnh, sẽ có người đến nấu”.
Tô Mạch bấy giờ mới hoàn hồn, đứng bật dậy khỏi sofa. Câu nói của Tần Sở khiến cô có cảm giác mình vừa nhận được thù lao bán thân!
Cô ghét người đàn ông này, vô cùng ghét!
“Sầm” một tiếng, Tần Sở biến mất sau cánh cửa phòng sách cuối hành lang. Anh đứng tựa lưng vào cửa, lấy một điếu thuốc từ trong hộp ra. Thoáng cái, làn khói trắng nhàn nhạt đã lượn lờ trước gương mặt cương nghị của anh.
Ngày thứ hai ở Anh, Lập Hạ ngủ thỏa thích cho đến lúc tự nhiên tỉnh dậy. Không phải đi học, không phải đi làm, cảm giác thật tuyệt vời. Trước kia thấy bạn bè xung quanh không phải lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền, cô cũng cảm thấy thèm muốn, nhưng rồi cô lại nghĩ, đây là cuộc sống của chính mình, cho dù có trách trời oán đất cũng vô dụng. Nếu than thở có thể làm vận mệnh thay đổi thì đã chẳng có nhiều người chết đói đến thế.
Lập Hạ ngồi dậy, vươn vai một cái, chuẩn bị ra ngoài dạo phố. Đã tới đây rồi, không thể ngày nào cũng chết dí trong phòng được, uổng phí bao nhiêu tiền của, hơn nữa, cơ hội như thế này không phải lúc nào cũng có.
Lập Hạ đeo ba lô vừa đi thang máy vừa buộc tạm mái tóc dài và thẳng của mình lên. Từ khi hẹn hò với Chu Gia Ngôn, suốt mấy năm qua, cô chưa từng cắt tóc. Tất cả chỉ vì Chu Gia Ngôn thích con gái có mái tóc thẳng và dài tới thắt lưng. Anh từng nói, cắt tóc là cắt mối tương tư. Giờ cô đã hiểu, tóc có thể cắt, tương tư chẳng thể ngừng.
Kể cũng lạ, tóc cô rất khó dài, mấy năm trời không động kéo mà chẳng dài ra bao nhiêu. Có lần nghe Tô Mạch kể, người già ở quê cô ấy nói những ai tóc khó dài thường phúc mỏng, Lập Hạ đã mắng Tô Mạch một trận, sau đó còn sống chết bắt Tô Mạch cắt tóc ngắn bằng mình. Vậy mà bây giờ, tóc Tô Mạch đã dài hơn cô rất nhiều rồi.
Có lẽ, thật sự là như vậy, số trời đã định cô phúc mỏng.
Ra khỏi cửa xoay của khách sạn, Lập Hạ tùy tiện leo lên một chiếc xe buýt, trùng hợp làm sao, tuyến xe này chạy qua danh thắ