Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1166 lượt.
ạ không? Giả dụ như có người theo dõi em? Nhìn trộm em?”.
Nghe thế, Tô Mạch lập tức cầm gối ôm tấn công Tần Sở: “Anh cút đi!”.
Xác thực là Tần Sở chỉ đang doạ cô, vậy mà anh vẫn tỏ ra hiên ngang. Anh đẩy cô xuống sofa, giằng lấy chiếc gối ôm ném sang một bên, hai mắt chớp chớp: “Nguyễn Tô Mạch, em nhất định phải đề phòng Kỷ Vân Chi. Cậu ta là một kẻ rất hay ghi thù, trong người cậu ta chảy dòng máu ưa bạo lực của gia tộc. Hồi cấp ba bọn anh học cùng trường, cậu ta kém anh một lớp, suốt ngày gây chuyện đánh nhau. Mấy thằng bị đánh chẳng dám trả đòn, bởi vì chỉ cần động tay động chân là sẽ bị đám bảo vệ của Kỷ Vân Chi xử lý đến thừa sống thiếu chết. Nếu cậu ta vẫn chưa nguôi giận thì họng súng đen thui sẽ chĩa vào đầu đối phương. Cả thành phố này không ai dám đối đầu với nhà họ. Anh nhớ rõ ràng có một cô nhóc, cô nhóc này…”.
Ngay sau đó, Tô Mạch lao đến bịt miệng Tần Sở lại: “Khỏi cần chờ Kỷ Vân Chi nữa! Tần Sở, anh còn nói tiếp thì hai chúng ta một mất một còn!”.
Tần Sở cười khúc khích. Tô Mạch nhớ mãi nụ cười ấy của anh, vừa sảng khoái, vừa vô tư như trẻ con.
Đương nhiên, đó là những chuyện của sau này. Còn hiện tại, Tô Mạch ngồi chờ trong xe của Tần Sở, mồ hôi chảy ra khiến những sợi tóc bết lại, nhưng cô không để tâm, trong đầu chỉ suy nghĩ xem Cố An Sênh có thể ở nơi nào.
Một lát sau, Tần Sở đi ra. Tô Mạch sốt sắng hỏi: “Sao rồi? Có chuyện gì?”.
Tần Sở mím môi, do dự hồi lâu mới đáp: “Cô đừng tìm nữa, vô dụng thôi. Cố Minh làm ăn thua lỗ, nợ nần khắp nơi, trong một đêm liền mang theo gia đình bỏ trốn, hiện giờ họ ở đâu không ai biết!”.
Tô Mạch cảm giác cả người mình mềm nhũn. Cô chưa bao giờ nghĩ thể chất mình lại kém đến thế. Lần trước đứng đợi Hà Huân dưới trời nắng chang chang bốn tiếng đồng hồ mới ngất xỉu, lúc ấy Cố An Sênh còn mặc kệ Hà Huân để đưa cô đi bệnh viện… Đúng rồi! Hà Huân! Cố An Sênh chắc hẳn sẽ liên lạc với Hà Huân?
Ngay sau đó, Tần Sở phải lái xe đưa Tô Mạch đến đại học B.
Xe dừng lại, Hà Huân vừa mới bước xuống đến cổng ký túc, Tô Mạch lập tức lao ra tóm lấy tay cô ta hỏi: “Cậu có biết Cố An Sênh ở đâu không?”.
Nghe Tô Mạch hỏi vậy, cơ thể Hà Huân hơi khựng lại, hai mắt mở to đầy kinh ngạc. Sau đó, cô nàng bật cười với vẻ đắc ý. Sắc mặt Tô Mạch cực kỳ khó coi.
Tần sở đứng phía sau Tô Mạch, nhìn Hà Huân không rời mắt.
“Cậu ấy ở đâu?” Tô Mạch lại hỏi.
Hà Huân chỉ cười mà không đáp.
Tô Mạch đột nhiên cảm thấy đau khổ không gì sánh bằng, bởi lẽ biểu hiện của Hà Huân cho thấy rõ, cô ta biết tung tích của Cố An Sênh nhưng không chịu tiết lộ.
Cuối cùng, Tô Mạch chỉ có thể hỏi: “Hà Huân, mình chỉ muốn xác nhận một việc, cậu ấy…vẫn ổn chứ?”.
Bấy giờ Hà Huân mới thôi cười, hờ hững gật đầu: “Ổn”.
Tô Mạch chậm rãi buông tay đối phương ra.
Quả nhiên là Hà Huân biết.
Quả nhiên là trong long Cố An Sênh, cô không bằng Hà Huân. Ngay cả việc rời khỏi đây, anh cũng không nhắn nhủ dù chỉ một lời với cô.
Những kỷ niệm thời cấp ba ùa về, hình ảnh bốn người đi đâu cũng có nhau còn rõ mồn một như thế. Còn hiện tại thì sao? Chu Gia Ngôn xuất ngoại, mang theo sự quyến luyến của Lập Hạ. Cố An Sênh bỏ đi, mang theo mối tình thầm lặng của Tô Mạch. Chỉ còn hai cô gái ở lại thành phố B, nơi mà bốn người họ đã từng hẹn ước sẽ sát cánh bên nhau. Tô Mạch chìm trong hồi ức thật lâu, cuối cùng vẫn bị hiện thực xót xa nhắc nhở: thế sự xoay vần.
Rời khỏi đại học B đã là hơn hai giờ chiều, Tần Sở và Tô Mạch đi bộ tới một quán ăn nhỏ gần đó để ăn trưa. Giờ này quán vắng khách, chủ quán niềm nở mời hai người ngồi rồi đưa thực đơn ra.
Nghe thấy Tần Sở gọi thịt xào ớt xanh, Tô Mạch liền nói: “Tôi không ăn ớt xanh!”.
Thực ra cô không phải người kén ăn, từ nhỏ đến lớn chỉ không động đũa vào một thứ duy nhất là ớt. Tần Sở lại cho rằng tâm trạng cô không tốt, nên không bận tâm tới.
Phục vụ dọn món lên, Tần Sở tốt bụng gắp thức ăn vào bát cho Tô Mạch nhưng cô hằn học ném đôi đũa lên bàn.
“Tôi đã bảo tôi không ăn ớt xanh rồi cơ mà!”.
Vì chưa từng uống rượu Tây nên Tô Mạch không biết rằng rượu này phát tác chậm, không đổi đồ uống sẽ hại đến cổ họng. Tần Sở chưa kịp ngăn cản thì cô đã nốc một ngụm lớn.
Cổ họng bỏng rát. Tô Mạch ôm cổ nhảy cẫng lên. Cô nhớ đến ngày nọ ở quán bar với Cố An Sênh, anh cũng uống phải thứ gì đó rất khó nuốt, lúc ấy cô còn cười mà đùa rằng, cái gì cho vào dạ dày rồi cũng như nhau, lúc ấy anh đã mỉm cười nói cô đáng yêu…
Cô làm sao có thể ngờ được, đó là cuộc đối thoại cuối cùng giữa cô và anh.
Cái tên và khuôn mặt của Cố An Sênh không hề bị men say xua đi. Trái lại, Tô Mạch càng uống lại càng nhớ về anh.
Tần Sở đứng dậy, chẳng tốn chút sức lực nào đã có thể lấy được chai rượu trong tay Tô Mạch. Cô cướp lại, hai người cứ như vậy giằng co cho đến khi chai rượu rơi xuống nền nhà. Mảnh thuỷ tinh bắn tung toé, chất lỏng màu đỏ bắn đầy ống quần của Tần Sở. Anh sa sầm nét mặt: “Nguyễn Tô Mạch, từ mai trở đi, mỗi tháng trừ hai trăm tệ vào tiền lương!”.
Mặ