XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chẳng Thể Nói Lời Yêu

Chẳng Thể Nói Lời Yêu

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341072

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1072 lượt.

đẹp trai chẳng thua kém Tần Sở, dáng chuẩn như người mẫu, vào ngành cảnh sát đúng là đáng tiếc. Anh ta mặc cảnh phục như những người khác, nhưng số ngôi sao trên vai áo thì khác. Có lẽ đây chính là người mà Tần Sở muốn gặp.
Tô Mạch cảm nhận được bàn tay Tần sở rời khỏi bả vai mình. Anh đi về phía người đàn ông trẻ tuổi kia, tươi cười chào hỏi: “Thủ trưởng Kỷ bắt tôi chờ lâu quá!”.
Đối phương lập tức lùi lại một bước, ra sức xua tay, sắc mặt từ nghiêm chỉnh chuyển thành sợ sệt: “Đừng đừng! Anh đừng có cười kiểu đó với em, lá gan của em đang run bần bật đây này!”.
Những người xung quanh không có vẻ gì là ngạc nhiên, hẳn là thường xuyên thấy thủ trưởng của mình đùa giỡn như vậy.
Tâm tình Tô Mạch cũng vì câu nói đùa ấy mà tốt lên hẳn, không khỏi bật cười thành tiếng. Cảm nhận được ánh mắt của Tần Sở phóng về phía mình, cô mới vội vàng che miệng, nhìn đi chỗ khác. Đáng tiếc, người đàn ông họ Kỷ kia đã chú ý tới cô. Anh ta thì thầm gì đó với Tần Sở rồi đi về phía cô với nụ cười bí hiểm.
“Ồ, hoá ra đây là chị dâu tương lai?”.
Nếu không phải vì bộ cảnh phục trên người anh ta thì Tô Mạch đã coi anh ta là một tên lưu manh và khẩu chiến ba trăm hiệp rồi! Nhưng cô chẳng buồn để ý tới lời trêu chọc của đối phương, vì tâm trí cô hiện tại chỉ có Cố An Sênh.
Cô nhìn về phía Tần Sở như muốn dùng ánh mắt để dò hỏi tin tức. Ấy vậy mà chỉ một giây sau, viên cảnh sát họ Kỷ lại đứng chắn trước mặt cô, khoé miệng vẫn duy trì nụ cười thiếu nghiêm túc.
“Đau lòng quá đi mất! Không ngờ Kỷ Vân chi tôi cũng có ngày bị phụ nữ phớt lờ!”.
Tô Mạch bực mình nhưng không dám đẩy anh ta. Nói thế nào thì đối phương cũng là cảnh sát, ngộ nhỡ anh ta cáu lên gán cho cô tội danh tấn công người thi hành công vụ thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cô cũng không rửa sạch oan khuất. Thế nên, cô chỉ có thể lịch sự yêu cầu: “Anh có thể tránh sang một bên được không?”.
Kỷ Vân Chi vờ như không nghe thấy, cố tình nói: “Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh. Thôi để anh đoán vậy nhé, vụ ầm ĩ ở quán bar cách đây không lâu, em cũng có mặt, đúng không? Phiền tới cả thiếu gia Tần Sở phải ra mặt gọi điện cho bọn anh đến giải quyết, sau đó còn đích thân lái xe đưa em tới bệnh viện. Chà chà, anh tò mò về em lâu lắm rồi, chúng ta kết bạn nhé!”.
Dứt lời, anh ta còn chìa tay ra tỏ ý muốn bắt tay.
Tô Mạch nhìn chằm chằm bàn tay của Kỷ Vân Chi hồi lâu mà không chịu nắm lấy. Cô chú ý tới chiếc vòng tay có hình cây thánh giá mà anh ta đang đeo, cảm thấy rất quen mắt. Cố gắng lục lọi lại ký ức, cô nhớ tới buổi tối hôm xảy ra chuyện ở quán bar, trên đường Tần Sở đưa cô đến bệnh viện suýt bị chiếc xe đằng sau tông vào. Trên cổ tay người ngồi trong xe đó cũng có chiếc vòng y chang như vậy.
Nghĩ đến đây, sự phẫn nộ lại gia tăng. Tô Mạch không suy nghĩ nhiều, buột miệng: “Đồ lưu manh”.
Kỳ Vân Chi ngây người mất vài giây. Sau đó, anh ta tiếp tục giơ tay chắn lối.
“Ái chà! Em đứng lại nói rõ cho anh nghe đã, anh lưu manh ở chỗ nào? Em không thấy anh đang mặc cảnh phục hay sao? Em mù màu hay mù chữ thế?”.
Tô Mạch gạt tay anh ta xuống, cười khẩy: “Ai nói cứ mặc cảnh phục thì là chính nhân quân tử? Thời buổi này, áo mũ chỉnh tề cũng là cầm thú hết, anh chính là ví dụ điển hình!”.
Lần này Kỷ Vân Chi hoàn toàn đứng hình.
Người đàn ông nãy giờ đứng xem kịch vui cũng phải bật cười. Anh tiến lại kéo Tô Mạch qua một bên: “Thôi nào, ra xe chờ tôi. Tôi hỏi thăm xem có chuyện gì rồi sẽ ra ngay”.
Thấy Tô Mạch khăng khăng không chịu đi, còn Kỳ Vân Chi thì đỏ mặt tía tai, Tần Sở lại nói: “Hai người thử cãi nhau tiếp xem!”. Dứt lời, anh chỉ vào Tô Mạch: “Cô, ra ngoài! Nếu không thì đừng mong tôi can dự vào chuyện cậu bạn trai của cô nữa!”. Sau đó, anh lại quay sang bắt chuyện với Kỷ Vân Chi: “Cậu…”.
Chưa đợi Tần Sở nói hết câu, Kỳ Vân Chu đã lùi lại mấy bước: “Ấy ấy, không cần anh mỏi miệng, phí nước bọt! Em hiểu, em hiểu!”.
Thế là, Tô Mạch và Kỷ Vân Chi, một người ra, một người vào.
Về sau, từng có lần Tô Mạch hỏi Tần Sở về Kỷ Vân Chi: “Anh ta làm cảnh sát kiểu gì vậy? Chẳng có chí khí gì cả?”. Lúc ấy, Tần Sở đã nghiêm mặt nhìn cô mà trả lời: “Nguyễn Tô Mạch, xưa nay chưa từng có ai dám lớn tiếng với Kỷ thiếu gia!”.
“Vì sao?”
“Bởi vì những người từng lớn tiếng với cậu ta đều biến mất!”
Nghe xong, Tô Mạch sởn da gà. Sững sờ một lúc, cô liền đánh bùm bụp vào lưng Tần Sở mà mắng: “Em ngây tơ thật đấy nhưng em không ngốc nhé! Anh ta mà hành động kiểu xã hội đen như thế thì sao có thể làm cảnh sát được! Muốn xung đột nội bộ chắc?”.
Tần Sở phì cười: “Ồ! Không ngờ em cũng biết dung từ chuyên ngành cơ đấy!”.
Nói đi nói lại, Tô Mạch quả thật là có chút sợ hãi. Nếu những điều Tần Sở nói là đúng thì cô đã chẳng sống sót nổi sau khi dám lớn tiếng với Kỷ Vân Chi rồi! Có điều, cô chỉ là một cô gái bình thường, anh ta chắc hẳn sẽ không thèm so đo với cô, chưa biết chừng còn quên cả mặt mũi cô trông ra sao rồi ấy chứ! Vốn dĩ đã bình tâm lại, Tô Mạch lại nghe thấy Tần Sở nói: “À này Tô Mạch, dạo này ra đường em có thấy hiện tượng gì kỳ l