Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341160
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1160 lượt.
ược coi như một người bạn của cô, lần trước anh đã sẵn lòng giúp đỡ Lập Hạ, chẳng lẽ lần này đóng một màn kịch với cô lại khó khăn đến vậy? Cô xấu xí lắm ư?
Câu hỏi nửa đùa nửa thật của Tần Sở khiến Tô Mạch băn khoăn rất nhiều.
Không đợi cô trả lời, anh đã khởi động xe. Chiếc xe lao đi và biến mất như làn khói.
Sáng hôm sau, Tô Mạch dậy sớm. Thực ra cả đêm cô thấp thỏm không ngủ được, trong đầu cứ quẩn quanh vẻ mặt u ám của Tần Sở lúc anh lái xe đi. Thái độ quyết liệt, hệt như muốn biết mất khỏi thế giới của cô.
Tô Mạch lững thững ra khỏi nhà, đến quán ăn nhỏ gần khu chung cư mua một túi sữa đậu nành, vừa đi vừa uống. Dọc đường, cô vẫn mải nghĩ về chuyện có nên xin lỗi Tần Sở hay không, đến khi hút hết sữa trong túi, tạo ra những âm thanh “sột sột”, cô mới định thần lại, ném túi vào thùng rác. Sau đó, cô hắng giọng, nói: “Tần Sở, ý định ban đầu của tôi không phải là muốn lợi dụng anh đâu, thật đấy! Tôi thề có trời!”.
“Thế ý định ban đầu của cô là gì?”.
Đằng sau bỗng có tiếng cười khẽ.
Tô Mạch giật mình quay đầu lại, trông thấy Tần Sở trong trang phục thoải mái, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt lấp lánh nụ cười đang nhìn cô
Tô Mạch sững người, lúng túng đáp: “Ý định ban đầu của tôi… Tôi thấy anh cả ngày toàn ngồi trong phòng làm việc, không thì cũng ru rú trong xe ô tô, chắc chắn anh rất ít khi vận động, vì thế muốn gọi anh ra ngoài đi dạo cho khoẻ người thôi…”.
Tần Sở không muốn vạch trần ý đồ của cô, tiếp tục hỏi: “Sao lại quan tâm tới tôi? Sao muốn tốt cho sức khoẻ của tôi?”.
Tô Mạch đứng hình không biết trả lời ra sao.
“Mười vạn câu hỏi vì sao? Tôi trả lời thì có được phần thưởng không?”
Chẳng hiểu sao hôm nay Tần Sở lại đặc biệt có nhã hứng huyên thuyên với cô.
Vừa dứt lời, lòng bàn tay chợt có cảm giác ấm áp. Tô Mạch kinh ngạc nhìn xuống, Tần Sở đã nắm lấy tay cô. Cô khó hiểu ngẩng đầu, đôi mắt người đàn ông đối diện đang lấp lánh nụ cười. Sau đó, cô nghe thấy anh nói rành mạch từng chữ.
“Phần thưởng chính là tôi! Sao? Nguyễn Tô Mạch, cô có thấy sung sướng tột độ không?”
Tô Mạch chưa thoát khỏi trạng thái đờ đẫn, Tần Sở đã nói tiếp: “Nguyễn Tô Mạch, trong thế giới của tôi, cô một là phải thành thật, hai là phải vô cùng thành thật! Tốt nhất đừng có dối trá với tôi! Cô muốn tôi giúp cô chọc tức Cố An Sênh, không thành vấn đề, nhưng ít nhất cô cũng phải cho tôi một danh phận chính thức chứ? Vì thế, sự lựa chọn này cô phải suy nghĩ thật kỹ, xem bản thân cô muốn là thật, hay vô cùng thật!”.
Trong đầu Tô Mạch chợt hiện lên hình ảnh mình mặc cả với chủ hiệu sách cũ. Lúc ấy, cô cũng kiên quyết bắt người ta chọn một trong hai: bán, không bán!
Quả nhiên là cười người hôm trước, hôm sau người cười. Giờ đã đến lượt cô phải lựa chọn rồi.
Tô Mạch còn đang đắn đo, Tần Sở đã lại bổ sung: “Nói thật nhé Tô Mạch, cô theo tôi thì có lợi nhiều hơn đấy. Ít nhất tôi sẽ không để cô chết đói, chết rét”.
Nghe Tần Sở nói vậy, chẳng hiểu sao Tô Mạch lại cảm thấy giống như anh đang bao nuôi tình thân. Vì thế, cô rút tay ra khỏi tay anh, nói: “Anh biến đi! Tôi có sống dở chết dở cũng không làm cái chuyện đó”.
Động tác của Tô Mạch quá mạnh, móng tay xẹt qua da mặt Tần Sở khiến anh tức giận gằn giọng: “Nguyễn Tô Mạch!”.
Thấy tình hình không ổn, Tô Mạch vội vội vàng vàng đi tới trạm xe buýt, nhảy bừa lên chiếc xe vừa mới đến, may mà số cô không đến nỗi tệ, lên đúng xe.
Đi từ điểm dừng xe buýt đến cổng trường, Tô Mạch không ngừng suy nghĩ lát nữa sẽ dùng thái độ nào để đối mặt với Cố An Sênh. Cuối cùng cô quyết định nếu gặp cũng coi như không thấy. Cố An Sênh đã không chủ động tìm cô thì cần gì cô phải vui vẻ với anh?
Những chuyện mình không mong nó tới thì càng cảm thấy nó tới quá nhanh. Thực lòng lúc này, Tô Mạch cũng không dám chắc khi gặp Cố An Sênh, mình có thể vờ như không trông thấy hay không? Cô là người bề ngoài thì tỏ ra mạnh mẽ, nhưng khi đứng ở chiến tuyến, thua là kết quả có thể nhìn thấy trước.
Dù sao đó cũng là người con trai mà cô thầm mến mấy năm trời, là người con trai đã từng bảo vệ cô, từng co cô sự ấm áp, từng khiến cô thất vọng.
Vừa đi vừa nghĩ, chẳng mấy chốc đã đến cửa lớp học. Tô Mạch hít sâu một hơi, cúi đầu lẳng lặng đi vào. Cô bạn Lily cùng lớp đi ngang qua, đánh tiếng chào hỏi, Tô Mạch càng cúi đầu thấp hơn, giống như một đứa trẻ mắc lỗi không dám gây sự chú ý, sợ bị người lớn trách phạt. Nhưng sợ cái gì? Cô không rõ. Cô chẳng qua chỉ yêu một người không yêu mình thôi mà.
Tuỳ tiện tìm một chỗ ngồi xuống, Tô Mạch cố gắng trấn tĩnh bản thân. Vị thầy giáo nhiều tuổi đi vào, thầy nhìn khắp phòng học một lượt qua cặp kính lão sau đó mở sổ ra điểm danh. Vì Cố An Sênh là học trò gương mẫu nên nhận được sự yêu quý của hầu hết giảng viên, tên của anh luôn được gọi đầu tiên mỗi lần điểm danh. Có một điều rất kỳ lạ là, khi còn học cấp ba, học lực của Tô Mạch được xếp vào loại tốt, nhưng không hiểu sao điểm thi của cô luôn kém Cố An Sênh. Có đôi lần cô tự hỏi, nếu thành tíc