Tác giả: Mễ Mễ Lạp
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341094
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1094 lượt.
òn tỏ ra vô cùng sùng bái nữa chứ.
Hai người này, xét trên một phương diện nào đó, thật sự là phối hợp khá ăn ý!
“Phác Tùng Bình!”, tôi xoa xoa vào hai thái dương đang bắt đầu đau nhức, cắt đứt câu chuyện của hai anh chàng này, “Tôi đang hẹn hò chứ không phải là tìm người đánh nhau, thế nên không cần có vệ sĩ đi theo.Cho nên cậu có thể về nhà được rồi!”
“Hẹn hò?”, nghe thấy tôi nói vậy, Phác Tùng Bình thốt lên kinh ngạc, lập tức đẩy ngay Nam Trúc Du ra xa, “Đáng ghét thật, tôi đã sớm biết cái gã này chẳng phải tốt đẹp gì! Lại còn ra vẻ sùng bái tôi nữa chứ, rõ ràng là đang ra chiến thư với tôi mà!”
Vội vàng xắn tay áo lên, Phác Tùng Bình trợn mắt nhìn Nam Trúc Du như chuẩn bị nhảy bổ vào đến nơi.
Nam Trúc Du chớp chớp mắt, ngây người nhìn Phác Tùng Bình, vẻ mặt bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ặc ặc, tôi đứng bên cạnh lấy tay lau mồ hôi trên trán: hai cái người này, một người tính cách đơn giản, hiền hòa đến đáng yêu, một người lại dễ bị kích động, hoàn toàn hành động theo cảm tính. Khi hai người này chạm trán nhau, thế giới không loạn mới kì lạ!
“Có phải anh muốn thể hiện tài năng ngay tại đây không?”, nhìn thấy bộ dạng như sắp đánh nhau của Phác Tùng Bình, đây là khả năng duy nhất mà Nam Trúc Du nghĩ đến.
“Rắc…rắc…”, hai tay Phác Tùng Bình nắm chặt lại, từ từ xuống tấn.
“Cậu điên à, ai lại đi biểu diễn tài nghệ cho kẻ thù xem?”, Phác Tùng Bình chịu không nổi bèn kêu lên.
“A….Ý….Hơ…..”, sau vài giây ngây người suy nghĩ, Nam Trúc Du như sực tỉnh: “hóa ra cậu cũng thích Tiểu Vũ à?”
“Nhiều chuyện!”, Phác Tùng Bình chịu không nổi, liền chán nản nói: “Nếu không thì tôi cần gì phải làm vệ sĩ cho tiểu thư chứ?”
“Nói cũng phải!”, Nam Trúc Du gật gật đầu, “Một người lợi hại như cậu, nếu như không phải là vì thích Tiểu Vũ, ai lại đi cam tâm tình nguyện làm vệ sĩ cho cô ấy? Chí ít thì cũng phải có lí tưởng trở thành anh hùng bảo vệ hòa bình thế giới hay gì đó mới phải!”
“Hả…ừm….Ý…Ha ha ha…”, lần này đến lượt Phác Tùng Bình đứng ngây ra nghĩ ngợi. Cuối cùng, khuôn mặt toát lên vẻ cảm động, Phác Tùng Bình nắm chặt tay Nam Trúc Du, hỏi: “Cậu thực sự nghĩ rằng tôi rất lợi hại đúng không? Tôi thực sự có thể làm vệ sĩ cho tiểu thư chứ? Tôi cũng có thể bảo vệ hòa bình thế giới ư?”
Mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt tôi.
“Đương nhiên rồi”, Nam Trúc Du vỗ ngực, vô cùng tự tin đảm bảo những điều mình nói là thật.
Cái anh chàng ngố này còn chưa biết tài nghệ của Phác Tùng Bình ra sao, dựa vào cái gì dám vỗ ngực đảm bảo như vậy? Tôi đứng bên cạnh, trợn tròn mắt quan sát diễn biến “cuộc đụng độ” của hai chàng trai có tích cách hoàn toàn trái ngược.
“Hừ hừ, cậu đừng tưởng nói như vậy là tôi sẽ không coi cậu là tình địch nhé!”, lườm Nam Trúc Du một cái, Tùng Bình nhanh tay đẩy anh ta ra, nói tiếp: “Tôi nói cho cậu biết, cho dù thế nào, cậu cũng chính là tình địch của tôi. Tôi tuyệt đối không cho cậu và tiểu thư hẹn hò với nhau!”
‘Tại sao?”, Nam Trúc Du khẽ nhíu mày, thật thà hỏi.
Toàn thân tôi lại bắt đầu lắc lư do đứng không vững trên đôi dép cao gót.
“Tôi không thích làm kẻ thù, hay là chúng ta làm bạn đi!”, vẫn vẻ mặt ngây thơ ấy, Nam Trúc Du nói: “Cậu xem, cậu thích Tiểu Vũ, tôi cũng thích Tiểu Vũ, điều này cho thấy chúng ta có cùng chung sở thích, vì vậy nên kết bạn với nhau mới đúng!”
Toàn thân tôi cứng đờ ra: hóa ra trên thế giới này, cùng thích một người lại có thể nói là có cùng một sở thích, tình địch lại có thể trở thành bạn bè với nhau vì cái lí do này. Cách nghĩ này chắc chỉ có anh chàng Nam Trúc Du này mới có! Chỉ có điều…
Tôi giật mình, ngoảnh đầu lại nhìn Nam Trúc Du. Cái tên này ban nãy nói cái gì, anh ta…anh ta…thích…thích tôi á?
Tôi cố gắng quan sát biểu cảm trên mặt của Nam Trúc Du, hi vọng có thể tìm ra một chút dấu hiệu của sự dối trá, nếu không thì là sự xấu hổ khi thổ lộ…..Không có, chẳng có gì cả, ngoài ánh mắt chân thành ra, trên khuôn mặt anh ta chẳng có chút biểm cảm gì khác.
Cái “thích” mà anh ta nói ở đây có lẽ là “thích” giữa bạn bè với nhau chứ không phải là kiểu “thích” mà tôi nghĩ! Tôi thầm tự giải thích với mình. Không hiểu vì sao, khi suy nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, trong lòng tôi lại có chút thất vọng.
“Như thế cũng có thể trở thành bạn được sao?”, nằm ngoài dự đoán của tôi, Phác Tùng Bình bắt đầu cân nhắc đến tính khả thi của chuyện này.
“Đương nhiên rồi!”,”Nam Trúc Du gật đầu khẳng định chắc nịch, “Hơn nữa tôi thực sự rất mong muốn có được một người bạn tài giỏi như cậu, cảm giác ấy thật là tuyệt vời!”
“Thật á?”, Phác Tùng Bình ngạc nhiên hỏi lại.
“Ừ”, Nam Trúc Du lại gật đầu lia lịa.
“Thôi được rồi, nếu như cậu đã chân thành muốn tôi trở thành bạn của cậu, vậy thì tôi cũng đành miễn cưỡng chấp nhận”, Phác Tùng Bình được dịp lên nước, cao ngạo nói: “Tôi là Phác Tùng Bình, còn cậu?”
“Tôi là Nam Trúc Du! Tốt quá, tôi lại có thêm một người bạn tài giỏi nữa rồi!”, đôi mắt thuôn dài của Nam Trúc Du cong lên như hình trăng khuyết, khuôn mặt lấp lánh niềm vui, đôi môi mở rộng, phát ra những tiếng cười h