Tác giả: Mễ Mễ Lạp
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341089
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1089 lượt.
ạnh phúc.
Nhìn thấy Phác Tùng Bình ngây người nhìn Nam Trúc Du cười sung sướng, tôi cũng ngây ra không biết nói gì.
Sự quyến rũ của Nam Trúc Du, có lẽ có tác dụng đối với cả nam lẫn nữ! Tùng Bình ơi là Tùng Bình, kể từ đây cậu đã đặt chân lên con đường không có đường lui rồi!
“Tùng Bình à, cậu đến đúng lúc lắm, bởi vì tôi không hiểu Tiểu Vũ cho lắm nên đang buồn phiền vì không biết cô ấy thích cái gì! Cậu có thể cho tôi ý kiến được không?”
Lần này đến lượt Nam Trúc Du quàng vai Phác Tùng Bình, cứ như thân thiết lắm.
“Được thôi, để tôi nghĩ xem nào!”, Phác Tùng Bình đưa tay ra, thân thiện khoác qua vai Nam Trúc Du, hai người vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh bể phun nước, hoàn toàn không phát hiện ra sự tồn tại của tôi, bắt đầu bàn tán về vấn đề sở thích của tôi.
Tôi thật hết cách với hai người này mất!
Một lúc lâu sau, cuộc “hội thảo” của họ mới kết thúc. Tùng Bình đứng dậy, vỗ vỗ vào vai của Nam Trúc Du, lại còn làm tư thế “cố lên” rồi nói: “Cố lên, cố lên, Trúc Du, cậu nhất định có thể!”
“Ừ, nhất định tôi sẽ cố gắng!”, Nam Trúc Du ưỡn ngực, tỏ ra tự tin với Phác Tùng Bình. Sau đó, Nam Trúc Du vui vẻ tiễn Phác Tùng Bình ra về! Hơ, cái tên Phác Tùng Bình này chịu ra về thật sao?
Tôi trợn tròn mắt nhìn anh chàng Phác Tùng Bình vui vẻ ra về. Sao có thể? Phác Tùng Bình…anh ta…sao có thể bỏ đi dễ dàng như vậy chứ? Theo những kinh nghiệm trước đây, tôi phải nghĩ đủ mọi cách, làm đủ mọi trò mới có thể thoát khỏi sự đeo bám của cậu ta. Nam Trúc Du đã dùng phép thuật gì mà lại khiến cho Phác Tùng Bình dễ dàng chủ động bỏ đi như vậy, hơn nữa lại còn là tự nguyện bỏ đi chứ?
“Tiểu Vũ, em sao thế? Sao mặt cứ nghệt ra vậy? Tạm biệt anh Tùng Bình!”, Nam Trúc Du mặt mày hớn hở chạy lại, vừa ngạc nhiên trước vẻ mặt của tôi, vừa vẫy tay tạm biệt Tùng Bình!
“Anh…Tùng Bình?”, tôi lắp bắp.
“Đúng thế, Tùng Bình sinh trước anh một tháng mà, anh gọi cậu ấy một tiếng anh thì có gì không đúng?”
Hài…đúng là chẳng có gì không đúng cả, ít nhất thì trong thế giới của Nam Trúc Du, đây là một chuyện không thể nào bình thường hơn.
Nhưng nếu đổi lại là bất kì người nào khác, việc hai người mới quen nhau chưa đến một tiếng đồng hồ mà đã thân mật gọi nhau là anh em thì quả không phải là một chuyện bình thường!
“Ối, đã 11 giờ rồi đấy. Tiểu Vũ à, chúng ta phải tranh thủ thời gian mới được!”, nhìn lên chiếc đồng hồ giữa quảng trường trung tâm, Nam Trúc Du thốt lên.
Hừ, không hiểu là tại ai lôi cái gã Tùng Bình ấy sang một góc làm lãng phí mất cả nửa tiếng đồng hồ, hại tôi chân đau nhức muốn chết đi được!
Tôi khẽ nhíu mày, không cảm thấy chân mình còn có khả năng đi lại nữa.
“Sao thế?”, Nam Trúc Du nhìn vẻ mặt đau khổ của tôi, sau đó từ từ nhìn xuống dưới chân, lập tức anh hiểu ra mọi chuyện, “Tiểu Vũ, để anh cõng em!”
Vừa nói Trúc Du vừa đến trước mặt tôi, ngồi thấp xuống.
“Không cần đâu”, mặt tôi đỏ lựng lên, ngại ngùng nhìn sang những người đi đường đang nhìn chúng tôi bằng ánh mắt tò mò.
“Em có thích anh bế em không?”, Nam Trúc Du ngoảnh đầu lại hỏi.
Quạ quạ…Quạ đen đang bay từng đàn trên đầu tôi.
“Thôi, để em tự đi cũng được!”, tôi đáp
“Không được, Tiểu Vũ, chân em trông có vẻ rất đau mà!”, Nam Trúc Du nhìn xuống chân tôi, lông mày nhíu lại.
“À, thực ra thì không đau lắm!”, tôi nghiến răng, giả vờ bước đi vài bước cho anh thấy.
“Thôi được”, Nam Trúc Du gật gật đầu. Thấy thế tôi liền thở phào, tưởng rằng đã lừa được anh chàng ngốc này.
“Em ở đây đợi anh, anh đi mua cho em một đôi dép dễ chịu hơn!”, Nam Trúc Du nói dứt lời liền chạy một mạch ra ngoài công viên.
Tôi ngẩn người nhìn theo cái bóng của Nam Trúc Du. Cái anh chàng này, hành động nhanh đến mức chẳng cho người ta kịp từ chối. Hoặc cũng có thể vì không muốn để cho tôi kịp từ chối nên anh ấy mới chạy nhanh như vậy.
Tôi cúi đầu nhìn xuống đôi dép cao gót mà mình đang đi, khóe môi khẽ nở nụ cười.
Rate This
Vol 3. Trong khu giải trí
Một chiếc áo màu vàng nhạt hết sức nữ tính, kết hợp với một chiếc váy voan trắng cực kì dịu dàng, chân đi một đôi giày bệt trắng…hoàn toàn không phù hợp với trang phụ nữ tính kể trên. Nhưng khi đi vào đôi giày vải và thoải mái tung tăng ở trên đường, tôi lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Thậm chí cảm thấy, đôi giày vải màu trắng này thật là đáng yêu, rất phù hợp với trang phục của mình!
Tôi nghĩ nếu như để người luôn ủng hộ các loại giày dép cao gót là Mê Cúc biết được suy nghĩ này của tôi, chắc chắn cậu ấy sẽ phát điên mất!
“Tiểu Vũ, em không quen đi giày cao gót thì lần sau đừng đi, nếu không lại ngã hoặc trẹo chân như hôm này thì làm thế nào?”, Nam Trúc Du dắt tay tôi, mắt nhìn đôi giày bệt dưới chân tôi hài lòng, miệng không ngừng nhắc nhở.
Nhưng mà Mê Cúc nói, con gái cho dù có nam tính đến đâu đi chăng nữa, chỉ cần đi giày cao gót vào là trở nên lôi cuốn ngay. Thế nên tôi rất muốn cố gắng để làm quen với chúng! Tôi bật cười khi nghĩ đến cảnh tượng lúc mình thay đổi hẳn phong cách sẽ khiến cho mọi người trợn tròn mắt kinh ngạc.
Nếu như nhìn thấy tôi