XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341417

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1417 lượt.

ấy ra không tiện, thôi kệ đi!”
“Không sao, lấy của tôi đây này!” Triệu Kiền Hoà đứng lên với tay lấy ba lô của mình, bàn tay anh thò vào một nửa đột nhiên nhớ ra, vỗ đầu: “Ối, quên mất, hình như tôi không mang áo choàng!” (3)
Từ nhỏ anh đã có thân thể khoẻ mạnh, tự nhận thể chất mình cứng rắn như thép, trời lạnh tuyết rơi như thế này, anh mặc quần đùi áo may ô cũng không cảm thấy làm sao.
Cố Hoài Ninh đang đọc báo thì bỏ xuống, nhìn hai người một chút rồi nói: “Dùng của tôi cũng được, ba lô tôi ngay bên trên cậu”.
Khuôn mặt đang cười của Lục Khinh Vũ cứng lại, Triệu Kiền Hoà không chú ý, với tay lấy túi của Cố Hoài Ninh lôi ra áo choàng, ném lên đùi Lục Khinh Vũ.
“Áo đây cô nương, nhanh mặc vào đi!”
“Không cần đâu…” Theo bản năng cô muốn từ chối, tay vừa chìa áo ra một nửa đã bị một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy, cả người Lục Khinh Vũ đờ ra.
“Mặc vào đi, nửa đêm về sáng sẽ rất lạnh!” Giọng nói trầm và khan như vờn quanh ở bên tai, xúc cảm ấm áp từ lòng bàn tay anh truyền tới không dứt, cô bần thần cả người ngồi im tại chỗ không thể phản ứng.
o————————o
Chú thích:
(1) kỳ Tô Ni Đặc Hữu: là đơn vị hành chính tương đương cấp huyện, thuộc minh Tích Lâm Quách Lặc ở khu tự trị Nội Mông Cổ.
(2) Nguyên tác:
Xuất sư vị tiệp thân tiên tử
Trường sử anh hùng lệ mãn khâm ( trích Đỗ Phủ điếu tang Gia Cát Lượng )
(3)Áo choàng loại măng tô của quân đội.






Trước đêm mưa gió
Vào Nội Mông Cổ tuyết rơi so với dọc đường đi ít hơn một chút. Quân khu B đến thị trấn Chu Nhật Hoà được ba ngày thì Quân khu Quảng Châu cũng có mặt. Trước khi diễn tập bắt đầu, chuyện họp hành hội nghị thường xuyên diễn ra, các buổi động viên khuyến khích, lễ tuyên thệ cũng nhộn nhịp không kém. Tổ đạo diễn phụ trách đã có phương án diễn tập từ sớm, Tổng Tư lệnh còn cử các chuyên gia xuống để chỉ huy và giám sát công tác, mà dẫn đầu đội chuyên gia lại chính là ông chú út của Cố Hoài Ninh, Cố Trường An.
Cố Trường An công tác ở Tổng tư lệnh, lần này xuống giám sát cũng không nói trước với Cố Hoài Ninh, cho nên khi nhìn thấy ông anh không dấu được vẻ kinh ngạc, nhưng trước mặt mọi người cũng không tiện nói chuyện nhiều. Cố Trường An đánh giá tổng quan một chút, hỏi anh: “Đã tập hợp đông đủ chưa?”
Cố Hoài Ninh nghiêm túc trả lời: “Báo cáo, đã tập hợp đầy đủ!”
Vốn là còn thiếu một người, đó là Chính uỷ của Lữ đoàn. Nhưng chính uỷ Trương của Lữ đoàn phòng hoá từ hồi đầu năm do vết thương trên đùi phát tác nên bị bệnh nặng, nằm viện đến giờ vẫn chưa hồi phục sức khoẻ, vì thế đợt diễn tập cũng không có tên ông trong danh sách. Chuyện này Cố Trường An dĩ nhiên là biết rồi, ông lại nhìn chung quanh một lần nữa, tầm mắt dừng ở trên người Lục Khinh Vũ. Cô gái thấy ông cũng không tỏ vẻ khẩn trương, ngẩng đầu hơi cười chào ông, khiến cho ông nhớ tới chuyện bốn năm trước. Lúc đó ông mới gặp cô gái này lần đầu tiên, đến giờ xem ra cũng không có gì thay đổi. So với Cố Hoài Ninh ông biết gia thế của Lục Khinh Vũ sớm hơn, tuy vậy khi nhìn thấy cô cũng tham gia lần diễn tập này khiến ông không tránh khỏi cảm thấy kinh ngạc.
“Sẽ không có vấn đề gì, dù sao tôi cũng tốt nghiệp từ trường Quân sự ra!” Lục Khinh Vũ nói kiên trì.
“Không được!” Cố Hoài Ninh kiên quyết cự tuyệt, “Đây không phải chỉ là vấn đề an toàn của cá nhân cô, quan trọng hơn là nhiệm vụ lần này không cho phép có sự sơ xuất nào! Đã hiểu chưa?”
Lục Khinh Vũ sững sờ đứng im tại chỗ. Không phải là lo lắng sự an toàn cho cô, mà là muốn đảm bảo nhiệm vụ thành công. Lời nói ý tứ của anh rõ ràng đến mức như thế, cô muốn hiểu theo ý khác cũng không được, nếu kiên trì tranh cãi với anh, sẽ trở thành chuyện buồn cười bày ra cho mọi người xem.
“Được rồi, Khinh Vũ, cô ở nhà với tôi vậy!” Triệu Kiền Hoà trêu ghẹo xoa mái tóc ngắn của Lục Khinh Vũ, thay cô giải vây.
Cô cười một cách miễn cưỡng, nói khẽ: “Vậy cũng được!”
o————————o
Đến tối bỗng nhiên trời đổ mưa phùn, mặt đường phủ một lớp tuyết dày cộng thêm nước mưa lại càng ẩm ướt, bọn họ đi đường càng khó khăn. Triệu Kiền Hoà nhịn không được lại chửi thề:
“Thời tiết cái kiểu mẹ gì thế này, không cho người ta làm việc sao?”
Lục Khinh Vũ trầm mặc ngồi trước màn hình ra-đa, chỉ còn mười mấy giờ nữa là đến thời gian hai bên phát động tấn công, Cố Hoài Ninh dẫn đội trinh sát đi cũng hơn hai tiếng rồi, đến bây giờ cũng chưa có một chút tin tức nào truyền về. Bọn họ không thể không lo lắng.
Cô nhìn qua thời gian biểu kế hoạch, hỏi: “Kiền Hoà, bọn họ còn bao nhiêu thời gian nữa?”
Triệu Kiền Hoà nghĩ một chút, đáp: “Lệnh tập trận sẽ bắt đầu vào 18h chiều ngày mai, nhiệm vụ này giao xuống cho bọn họ chưa đầy 24 giờ, không biết tình hình là như thế nào nữa.” Nói xong anh không kìm được sự buồn chán, đứng lên đi xung quanh phòng.
“Được rồi, Cố đội trưởng bảo anh ở lại đây để chờ mà, nhìn xem bộ dạng của anh kìa, vẻ mặt như thế ai nhìn thấy mà không dao động tinh thần chứ!”
Triệu Kiền Hoà nghẹn nói không nên lời, nỗi buồn bực