Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341416
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1416 lượt.
không biết phát giận vào đâu, thấy chiến sĩ đứng gác ở ngoài cửa nhìn, anh liền cáu: “Nhìn cái gì mà nhìn, nhắm hết mắt lại cho tôi!”
Lục Khinh Vũ nhìn anh lắc đầu, không thèm nói gì nữa.
o—————–o
Thật ra tình hình ở chỗ Cố Hoài Ninh không đến mức khẩn trương như hai người bọn họ lo lắng. Bởi vì không thể đi xe tới gần Lam quân, mục tiêu quá lớn e rằng dễ bị phát hiện, bọn họ phải đi bộ lẻn vào phía sau. Từ chiều tối qua bọn họ xuất phát hẳn là Lam quân cũng đã phân công canh gác rất chặt chẽ, tới bây giờ cũng đã gần mười tiếng đồng hồ trôi qua, không lâu nữa trời sẽ sáng, bọn họ không còn nhiều thời gian, phải nắm chặt cơ hội.
Chỗ Lam quân tập kết là ở giữa sườn núi, qua ánh đèn pin chiếu sáng từ chòi gác của Lam quân đội trinh sát nhìn thấy mấy chiếc xe thiết giáp cùng xe tăng nằm rải rác, vài toán lính đi qua đi lại tuần tra, đúng là chỗ đóng quân của Lam quân, vì cách đó không xa lắm bọn họ nhìn thấy vài căn lều trại.
“Chúng ta đi một vòng quanh khu vực của Lam quân rồi, không thấy gì cả, chỉ còn chỗ này tôi chắc là chính nó đấy!”
Cao Vịnh Quân vừa nói vừa nhìn Cố Hoài Ninh, lại không ngờ anh không đồng ý:“Lam quân thiết kế mấy Bộ chỉ huy dự bị chúng ta còn chưa biết rõ, chuyện này càng không thể suy đoán bừa. Còn một cái này cũng không thể chắc chắn đó là Bộ chỉ huy của họ”. Nói xong anh nhìn xung quanh một vòng, quan sát chỗ mấy chiếc xe thật kĩ, đôi mắt đen của anh sáng lên. Cố Hoài Ninh vỗ vai Cao Vịnh Quân, ý bảo bọn họ núp xuống cho kĩ: “Mọi người ở đây đợi tôi!”
Nói xong anh thấp người hướng về phía mấy chiếc xe tiếp viện của Lam quân chạy tới. Thật ra trong lòng anh mơ hồ cảm thấy chuyện này có vẻ không thích hợp, nơi này tuy nói là kín đáo nhưng dung pháo kích hoặc máy bay đều có thể tấn công tới được, hơn nữa đội trinh sát của anh tiến vào khu phong toả của Lam quân lại không gặp chút trở ngại nào. Anh vừa phân tích vừa tiếp cận dần tới mấy chiếc xe tiếp viện, bởi vì trời rất tối không nhìn thấy rõ sự vật, cho nên đi rất chậm, rất nhẹ.
Cố Hoài Ninh đi vòng qua trạm gác, nhẹ nhàng mở ra cửa một chiếc xe, ngoài dự đoán của anh trong xe không có gì cả. Anh lại vòng qua một chiếc xe khác mở ra, vẫn trống không như thế. Vật tư thiết bị tiếp viện không có, thêm vào đó là phán đoán từ những nghi vấn thu thập được, chỗ này hoàn toàn không có khả năng là Bộ chỉ huy của Lam quân.
“Thế nào đội trưởng?” Mọi người nôn nóng hạ giọng hỏi.
“Bây giờ có hai khả năng.” Anh nhìn đồng đội, nói khẽ, “Hoặc là Bộ chỉ huy lam quân nằm ngoài khu vực diễn tập, hoặc là, ở trên trời.”
“Không thể nào!” Tất cả mọi người đều giật mình.
Cố Hoài Ninh bình tĩnh phân tích: “Từ giờ đến rạng sáng còn chưa đến một tiếng, thời gian còn lại của chúng ta cũng chỉ còn chưa đến chín tiếng, tranh thủ lúc này nhanh về lại Doanh trại, tới lúc đó lại bàn tiếp kế hoạch đối sách.”
Chuyến đi này của bọn họ tuy chưa đạt được mục đích, nhưng ít ra cũng đánh dấu được một khu vực để loại ra. Nếu tới lúc tập trận thực sự mà họ đi nhầm tới nơi này, lúc đó mới là phiền toái.
o————o
Trong lúc Cố Hoài Ninh tập trận khẩn trương ở Chu Nhật Hoà, tại thành phố C Lương Hoà cũng bận rộn túi bụi. Công ty Húc Dương thị phần sản nghiệp đa số đều ở nước ngoài, vì thế Tổng giám đốc Chu Cánh cũng không thường xuyên ở trong nước, mỗi lần cô phỏng vấn chủ yếu đều thông qua việc chat webcam. Vì giờ giấc không khớp nhau nên Lương Hoà phải dựa theo giờ bên chỗChuCánh để làm việc, phối hợp thời gian với ông. Qua vài ngày như thế cô liền mệt mỏi.
Lý Gia chỉ phụ trách khâu sửa sang lại bản thảo phỏng vấn, hai người không cần làm việc cùng nhau, vì thế Lý Gia không mệt mỏi bận rộn đến mức như Lương Hoà. Bình thường hai người không chênh lệch nhau nhiều tuổi, sắc vóc lại sàn sàn như nhau, bây giờ đứng cùng lại cảm thấy bên cao bên thấp. Lương Hoà uể oải mang một đôi mắt thâm quầng như mắt gấu trúc, đứng trước bàn nhìn kế hoạch thời gian phỏng vấn, tâm trạng lại càng xuống thấp.
Lý Gia quan sát sắc mặt của Lương Hoà, đưa tay cầm mấy phần tài liệu ở trên bàn nói: “Mấy cái này để tôi làm giúp cho, cô tập trung làm phỏng vấn Tổng giám đốc của Húc Dương đi.”
Lương Hoà không biết như thế có ổn không. Dù sao cô ta cũng là người mới, cô cũng ngại nhờ vả. Lương Hoà nháy mắt do dự, không trả lời.
Lý Gia cười cười: “Cô lo tôi thay mất bài viết của cô à?”
“Tất nhiên là không phải thế!” Lương Hoà giải thích: “Thời gian này cô cũng rất bận mà.”
“Không có gì, trước đây lúc còn đi thực tập tôi còn đi tít tận Tây Bắc nữa kìa, một chút bận rộn thế này không ảnh hưởng gì!”
Lương Hoà kinh ngạc. Cô hơi khó tưởng tượng, trông Lý Gia mềm mại nhẵn nhụi da thịt thế này mà có thể đi vùng Tây Bắc gian khổ khắc nghiệt để thực tập. Thấy cô ta đề nghị như vậy Lương Hoà cũng không tiện cự tuyệt liền gật đầu đồng ý. Dù sao việc phỏng vấnChuCánh là nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu, những việc khác giải quyết sau cũng được.
Lý Gia nhận được sự đồng ý của Lương Hoà thì vô cùng cao hứng, cầm tập tài liệu lập tức quay về bàn làm việc.
Lúc gần hết