The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341430

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1430 lượt.

giờ làm Lương Hoà nhận được điện thoại của Phùng Trạm. Trong điện thoại cậu thanh niên có vẻ do dự, ấp a ấp úng nói: “Chị dâu, phu nhân nói sau khi làm xong chị qua Cố viên một chút. Bây giờ em đang chờ Lão gia họp chưa xong, chị đi được không?”
“Bà tìm chị có chuyện gì vậy?” Thời gian gần đây công việc bận rộn cô cũng ít đến Cố viên.
“Em.. em cũng không rõ lắm, chị cứ đến sẽ biết. Em cúp máy đây.”
Lương Hoà vẻ mặt đau khổ nhìn di động, không biết có chuyện gì làm cho Phùng Trạm bối rối ấp úng như thế, ngay cả gọi điện thoại cũng không dám nói. Cô nghĩ ngợi mà thầm lo lắng trong lòng.
Đến bây giờ đối với mẹ chồng cô vẫn cảm thấy hơi e dè.






Diễn tập chấm dứt
Nhưng mà bà đã gọi, cô không thể không đến.
Lương Hoà nhanh chóng làm nốt vài việc còn lại, dọn dẹp trên bàn một chút rồi ra về. Gần nửa ngày không ra ngoài, không ngờ bây giờ tuyết đã rơi rồi. Đây là trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay, Lương Hoà kéo lại khăn quàng cổ cho ấm thêm một chút. Hôm nay cô mặc hơi ít quần áo, phong cách lại hỗn tạp, áo khoác ngoài màu nâu nhạt,bên trong mặc một chiếc áo len mỏng dài trùm qua hông, váy thì ngắn, ăn chơi không sợ thời tiết mà, mặc xinh đẹp như thế lại không ngờ trời có tuyết rơi, cô cảm thấy hơi lạnh. Không biết với quần áo như thế này mẹ chồng cô lại nghĩ như thế nào đây.
Lối mòn lát đá đi qua khu vườn ở Cố viên đã phủ một lớp tuyết mỏng, giày cô giẫm lên nghe vang những tiếng ken két khe khẽ. Lương Hoà nổi hứng thích thú đi vòng theo những miếng đá lót đường, vừa dạo chơi vừa bình phục lại tâm trạng khẩn trương. Bỗng nhiên cửa lớn trong nhà mở ra, thím Trương cầm một cây chổi lau nhà từ trong đi ra, thấy cô đi vòng tròn xiêu xiêu vẹo vẹo ở trên sân, thím sửng sốt một chút rồi xì ra cười.
Thím Trương sống và làm việc ở Cố viên đã rất lâu, người trong nhà này ai cũng vẻ mặt nghiêm túc, tác phong thì cứng nhắc, từ ngày gặp cô gái với vẻ nhẹ nhàng, tính tình dịu ngoan như thế này, thím Trương cảm thấy cô giống như một dòng nước ấm lững lờ chảy mềm mại, cứ nhìn cô liền thấy trong lòng ấm áp, rất giống cô con gái ngoan ngoãn hay vâng lời của thím ở nhà. Mỗi lần nói chuyện với Lương Hoà thím Trương lại càng bộc lộ vẻ trìu mến.
“Mấy đứa trẻ các con sao không biết chú ý bảo vệ sức khoẻ của chính mình vậy hả? Đến lúc xảy ra ốm đau bệnh tật không phải người nhà quan tâm đến thì ai quan tâm đến? Hôm kia mẹ nghe bác sĩ Trương nói con bị cảm, kê cho đơn thuốc, có uống đúng giờ không đấy?”
“Vâng, con có mẹ ạ!” Lương Hoà ngồi xuống bên cạnh bà khẽ trả lời. Dưới con mắt giám sát của vệ sĩ Phùng Trạm, bát thuốc đắng ngắt đen xì lại thêm một hộp mứt hoa quả luôn đúng giờ đặt ở trên bàn, mỗi lần Lương Hoà nhìn thấy đều muốn tông cửa bỏ chạy. Chăm sóc kĩ càng như vậy người không biết lại tưởng cô đang bị ốm nặng liệt giường.
“Vậy thì tốt!” Lý Uyển hài lòng cầm chén trà lên uống một ngụm. Bà đặt chén trà xuống xong lại nhìn cô đánh giá sắc mặt, thấy cô ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn trên ghế, dáng vẻ vâng lời thì nói: “Dạo này Hoài Ninh có gọi điện về không?”
Lương Hoà hơi cúi đầu xuống trả lời: “Từ khi đi Nội Mông Cổ thì anh ấy không gọi về mẹ ạ!”
Lý Uyển nghe giọng của con dâu rất khẽ thì cười nhẹ vỗ tay cô: “Thôi cũng đừng buồn con ạ, than nó thuộc về đơn vị, chỉ cần cấp trên có lệnh thì có thể bị đưa đến vùng hoang vu ở Phương Bắc, lại ra lệnh nữa thì có thể bị đẩy đi Tây Tàng, vợ con muốn gặp cũng không gặp được!”
Mẹ chồng cô đang cho cô lời khuyên đây sao? Ý nghĩ này làm cho Lương Hoà nhịn không được muốn cười.
“Con biết mà mẹ! Con sẽ không làm ảnh hưởng đến công tác của anh ấy!” Cô tỏ thái độ thành khẩn nói.
“Ý của mẹ không phải là nói con níu giữ chân nó, cho dù sự thật là phụ nữ chúng ta nếu có một người đàn ông ở bên cạnh thì sẽ mạnh mẽ hơn!”Nói xong bà dừng lại nhìn Lương Hoà một chút rối nói tiếp: “Cũng không biết thằng Hoài Ninh này tính như thế nào, cứ phải đi thành phố B xa xôi như vậy làm gì, mỗi lần đi đi về về cũng đã đủ mệt!”
Chuyện này cô còn không biết thì làm sao mà trả lời cho bà được chứ? Thậm chí cô cũng chưa từng có ý nghĩ muốn hỏi anh về vấn đề này. Nhưng giờ này cô chỉ có thể nói: “Con cũng không biết lí do vì sao.”
“Hay là con thử thương lượng với nó xem, bảo nó về đây đi được không? Cứ công tác ở đơn vị như thế mãi cũng không tiến bộ được. Hơn nữa có ba mẹ, vợ con đều ở đây cả, sau này quan tâm chăm sóc cũng dễ dàng hơn.”
Ôi? Chuyện này làm sao cô có thể can thiệp vào được? Ý của mẹ chồng thì đương nhiên cô hiểu, bà muốn cô làm thuyết khách, dụ anh xin chuyển công tác về thành phố C. Lương Hoà bật cười, mẹ chồng đúng là quá coi trọng cô rồi, hoặc nói đúng hơn là, bà đánh giá vị trí của Lương Hoà trong lòng Cố Hoài Ninh rất cao. Nhưng mà Lương Hoà thật sự nghĩ, đối với chuyện này cô không có chút chắc chắn nào là sẽ thành công.
Dưới ánh mắt dò hỏi của bà, Lương Hoà không biết trả lời như thế nào cho phải. Đúng lúc đó cửa đại sảnh bị đẩy ra, ba chồng cô bước vào nhà