Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341427
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1427 lượt.
ảm thấy khó chịu hơn. Từ lúc tập hợp ở căn cứ đến giờ tuyết rơi liên miên không ngừng. Đến nay đã kết thúc tập trận tuyết càng rơi lại càng dày. Dựa vào kinh nghiệm suy đoán của dân du mục bản địa, có lẽ sắp có một trận bão tuyết. Các binh sĩ tham diễn hôm đó nhận được mệnh lệnh ngay lập tức thu dọn khởi hành quay về, không thể dừng lại. Điều làm cho mọi người vui mừng hơn là Quân khu điều đến một tổ xe cơ động đưa những nhân viên tham diễn trở về.
Một chiếc xe Hummer dừng lại cách doanh trại không xa, Cố Trường An mặc quân phục chỉnh tề ngồi ở ghế sau, cầm tập tài liệu Đảng, dáng vẻ trầm tư suy nghĩ.
Một lát sau cửa xe mở ra, một trận gió lạnh từ bên ngoài rít gào tràn vào trong xe, Cố Hoài Ninh ngồi vào ghế hờ hững nhìn ông. Cố Trường An nhiều hơn Cố Hoài Ninh mười mấy tuổi, lúc hai người ở riêng cùng nhau cũng không câu nệ ra vẻ. Cho nên Cố Hoài Ninh luôn xem ông chú út này là bậc trưởng bối thân thiết nhất của mình.
“Chú tới có chuyện gì vậy?”
“Không có việc gì thì không thể tìm cháu à?” Chú út trêu ghẹo, cầm tập tài liệu đưa cho anh: “Đọc đi!”
Anh cầm lấy lật lật vài tờ, trầm ngâm nói: “Chuyện xảy ra lúc nào vậy?”
“Đại khái là trước khi diễn tập bắt đầu hai ba ngày, vốn dĩ bác Lục muốn trực tiếp hạ điều lệnh xuống cho Khinh Vũ, nhưng sau nghĩ lại vẫn nên báo cho cháu trước.”
“Vâng, thật cám ơn tư lệnh Lục còn quan tâm đến thể diện của cháu!”
Cố Trường An hơi híp mắt nhìn biểu tình bình thản của cậu cháu khi nói câu đó. Nghĩ một lát, ông nói:
“Hoài Ninh, chú vốn không nên hỏi việc riêng tư của cháu. Nhưng bây giờ chú cảm thấy cháu nên chuyên tâm một chút, dù sao cháu cũng đã cưới Lương Hoà.”
Cố Hoài Ninh nghe nhắc đến cái tên này thì thoáng ngẩn người ra, rồi trả lời, giọng nói vẫn bình thản lạnh nhạt như trước, khiến cho người bên cạnh dở khóc dở cười: “Chú, nếu như từng có ý đó thì cháu đã không kết hôn với Lương Hoà.” Cô gái bé nhỏ ấy, kể từ lúc mới gặp nhau đã không hề che giấu vẻ yếu ớt mà bộc lộ hoàn toàn trước mặt anh, khi đó anh đã tự nhủ sẽ không bao giờ thương tổn cô.
“Vậy thì xử lý vấn đề của Lục Khinh Vũ một cách nhanh chóng đi, dù sao người ta cũng là con gái, cũng đã trưởng thành rồi, cả ngày ở bên cạnh cháu như thế làm sao mà lấy chồng được? Chú đồng ý với quyết định của bác Lục, mẹ của Khinh Vũ bây giờ chỉ sống có một mình, điều chuyển cô ấy về Quân khu Thẩm Dương đối với cả cô ấy và cháu đều có lợi.”
Cố Hoài Ninh bật cười, “Nếu chuyện gấp gáp như vậy thì tại sao không trực tiếp tác động lên cấp trên của cháu luôn?”
Cho dù tính tình trẻ trung Cố Trường An cũng không nhịn được vẻ ngang tàng của anh, ông nói nghiêm túc: “Đội trưởng Cố, mời anh có thái độ nghiêm túc, bây giờ tôi đang bàn với anh về vấn đề điều động quân nhân, không phải nói chuyện trà nước trong nhà.”
Đôi mắt đẹp của Cố Hoài Ninh híp lại, ánh cười trong cặp đồng tử màu đen lập tức biến mất, “Cháu sẽ đồng ý với lệnh điều động nếu Lục Khinh Vũ yêu cầu.”
Đây không phải câu trả lời mà ông muốn. Cố Trường An than thầm: “Được rồi, lần này cháu đi cùng chú đến Quân khu thị sát, tiện thể thăm luôn chú Hai luôn. Hi vọng trước khi trời tối có thể đến được thành phố B.”
Ánh mắt Cố Hoài Ninh xoay nhìn trong xe một vòng, đáp: “Vâng, như thế cũng được!”
Việc làm này của Cố Trường An không ai biết, ông lại đi bằng loại xe bình thường vẫn hay dùng trong quân đội là Hummer, chiếc xe lặng lẽ trườn ra khỏi khu vực doanh trại cũng không ai để ý. Dọc đường đi Nội Mông Cổ tuyết vẫn rơi rất nhiều, xe đi không hề dễ dàng.
Lái xe đột nhiên “Ồ” một tiếng nói, “Thủ trưởng, trời tuyết lớn như vậy sao còn có dân du mục thả súc vật nuôi?”
Cố Trường An ngẩng đầu nhìn, qua cửa kính xe mờ mờ nhìn thấy vài người đàn ông mặc quần áo Mông Cổ đang xua đuổi mấy con vật liền hiểu ra: “Không phải họ đang chăn thả đâu, đó là các động vật hoang dã, tuyết rơi lớn như thế này chắc là họ đem chúng dồn đến khu bảo tồn đấy thôi.”
“Ồ, nhiều thế này thì nên lái xe tải đến mới đủ”.
Lái xe Tiểu Trương nói đùa làm hai người ngồi trong xe hơi cười, không khí vắng lặng dịu bớt đi một chút. Cố Trường An còn nhớ lời người anh Hai của ông là Cố Trường Minh nói, đứa cháu út Cố Hoài Ninh này tâm tư rất kín đáo sâu sắc. Có một số việc nếu nó không muốn nói, cho dù các ông ép buộc dụ dỗ thế nào cũng không cạy miệng nó ra được.
Ông cũng không cố ý nghĩ tới, nhưng mà trong nhà ngoài Hoài Việt ra thì ông là người thân thiết với Hoài Ninh nhất. Có rất nhiều chuyện anh trai và chị dâu của ông không biết, nhưng mà ông lại biết. Nhớ lúc Hoài Ninh được mười tám tuổi, khi ấy ông còn huấn luyện binh sĩ ở đơn vị, đột nhiên thấy thằng cháu nhỏ xuất hiện trong đội lính mới, cả kinh, ông cuống quýt hỏi mới biết được thằng nhóc muốn nhập ngũ. Ông vội vàng gọi điện thoại cho anh cả Cố Trường Chí, anh trai ông cũng chỉ nói ba từ: “Tuỳ nó đi.”
Cuối cùng thì cũng tuỳ nó thật, nhập ngũ, lại thi đõ vào Học viện Quân sự Hoàng Gia Sandhurst. Công tác phấn đấu không ngừng, thật sự không hề bị người ta thiên vị, cho dù người khác muốn thiên