Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341655

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.

ài Ninh hơi buông cô ra, bàn tay rộng lớn vẫn giữ chặt sau gáy của Lương Hoà, tì trán vào mặt cô.
“Cố Hoài Ninh.” Giọng cô rầu rĩ, tiếng nói hơi khàn khàn sau trận khóc.
“Sao em?” Giọng anh rất trầm, tràn đầy vẻ mê hoặc.
Lương Hoà ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt long lanh giống như ngọc hổ phách bị nước rửa qua, ẩn chứa một thứ ánh sáng bàng bạc. Lúc gặp đôi mắt đen của anh nhìn lại cúi đầu xuống, cô tựa trán vào vòm ngực rộng của anh, rầu rĩ nói: “Em nghĩ, em thật sự yêu anh rồi!”
Hai người kết hôn đã lâu như vậy, nhưng cho tới bây giờ chủ động tình cảm đều là cô gái hay thẹn thùng này. Ngay cả việc thổ lộ đều vốn là chuyện anh phải làm, đều bị cô giành nói trước.
“Tại sao lại nói những hai lần?” Giọng anh hơi mơ hồ.
Tại sao lại nói những hai lần? Lương Hoà nhìn cúc áo trên bộ quân phục của anh, thấp rũ mí mắt xuống: “Em chỉ muốn nói lại thêm lần nữa cho anh nghe thôi!”
Anh nghe xong cười nhẹ nhàng, bàn tay hơi nắm lại, níu những sợi tóc mềm mại của cô,: “Thật trùng hợp!”



Ái muội
Vào lúc nửa đêm, thành phố B tuyết rơi nhiều hơn. Ngồi ở ghế xe sau Lương Hoà cảm thấy rất buồn ngủ. Cả ngày hôm nay xảy ra những chuyện vừa kinh vừa sợ, cô căng thẳng khóc lóc một trận xong liền cảm thấy rất mỏi mệt, nhưng lại sợ chạm vào cánh tay bị thương của Cố Hoài Ninh nên không dám tựa vào anh để ngủ.
“Mệt lắm phải không?”
“Em không sao.” Nghe anh hỏi, cô giật mình lập tức ngồi thẳng lưng lên.
“Mệt quá thì ngủ một lát đi.” Giọng anh nhẹ nhàng, rõ ràng là anh không tin điều cô vừa mới nói.
Cố Hoài Ninh thấy Lục Khinh Vũ đến cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ nói:“Cũng về rồi à?”
Đúng là Lục Khinh Vũ vừa về tới xong, Quân khu điều xe đến Nội Mông Cổ là vào buổi chiều, xe đi cả đêm lúc đến địa phận thành phố B đã là rạng sáng. Về đến Kinh Sơn thì nghe được tin Uỷ viên Quân uỷ Trung Ương tướng quân Cố Trường Chí vừa mới đến Kinh Sơn, Lục Khinh Vũ rất kinh ngạc, hỏi lại mới biết được chuyện hai chú cháu của Cố Hoài Ninh bị tai nạn xe, cô không kịp thay quần áo liền chạy luôn tới phòng anh, thậm chí cũng không để ý thời gian là đã quá nửa đêm. Lúc này nhìn thấy anh đứng đó, lòng cô càng thêm run rẩy. Cánh tay anh bó trong băng vải trắng toát, không phải nằm viện chắc là bị thương cũng không nặng, cô còn chưa kịp cảm thấy may mắn liền nhìn thấy đứng ở kia người phụ nữ mà cô chỉ mới gặp mặt một lần, Lương Hoà.
Lục Khinh Vũ nhẹ thở ra một hơi, cố gắng vừa cười vừa nói: “Vừa về ban nãy. Nghe nói đoàn trưởng bị thương nên tôi đến thăm xem thế nào.” Cô nói xong lại quay người về phía Lương Hoà: “Lương Hoà cũng mới tới hôm nay sao?”
Lương Hoà gật gật đầu, định mở miệng nói chuyện thì một ly trà nóng đã được nhét vào trong tay, cô vội vàng cầm lấy, nếu không lại không cẩn thận bị rơi, vỡ mất nốt cái chén thuỷ tinh cao cấp của anh một lần nữa.
Cố Hoài Ninh cười nói: “Cũng không bị gì nặng cả, chỉ là vết thương nhỏ thôi mà, có cần phải rầm rộ như vậy không?” Nói xong anh cầm tập công văn mà ông chú mới giao đưa cho Lục Khinh Vũ, “Công văn này định ngày mai đưa cho cô, bây giờ cô ở đây thì đưa luôn vậy.”
Lục Khinh Vũ cầm lấy, nhìn thấy tiêu đề trên công văn sắc mặt vốn tái lại càng thêm tái. Phản ứng của cô Cố Hoài Ninh đều nhìn thấy hết, nhưng chỉ nói: “Tất cả cấp trên đều phê chuẩn hết rồi, tôi cũng không có gì để phản đối!”
Lục Khinh Vũ nhìn chằm chằm vào tập công văn thật lâu, sau mới kích động nói nhỏ: “Đây là ý của ai?”
“Đây là lệnh trực tiếp từ cấp trên, không phải ý của ai cả. Hơn nữa tôi nghĩ, chuyện này đối với cô cũng tốt!”
Giọng anh trầm ấm mà lại khách khí, nói những câu như an ủi nhưng lại không cho cô một lý do nào để phản bác. Tay Lục Khinh Vũ nắm chặt lấy góc công văn, không nói được câu nào.
Trong lòng cuồng loạn một lúc, cuối cùng cô nhẹ nhàng cười, “Nếu đã là mệnh lệnh của cấp trên, vậy tôi đành phải tuân theo rồi!” Nói xong cô ngẩng đầu nhìn Cố Hoài Ninh: “Bao giờ chuyển người?”
“Tất cả tuỳ ở cô!”
Anh quả thật không muốn giữ lại. Lục Khinh Vũ hiểu, từ hai năm trước khi anh xin điều chuyển đến thành phố B này cô nên hiểu mới phải. Lúc đó anh đến cũng không phải đến vì cô. Nhưng khi đó cô quá ngốc, nghĩ rằng anh chưa lập gia đình, cô cũng chưa gả cho ai, nhiều năm qua đợi cô cũng đã đợi được rồi, cho dù anh không yêu cô thì cũng không xa cô được. Bây giờ nghĩ lại cô mới biết được mình ngốc nghếch biết bao.
Cô cố nén giọng, đem những chua xót kia nén luôn vào trong lòng: “Được rồi, vậy tôi đi đây!”
Cố Hoài Ninh nhìn cô, môi anh hơi rúm lại, nhưng cũng chỉ đáp “Ừm” một tiếng, nhìn cô quay người bước ra ngoài cửa. Có lẽ chuyện này anh nên tự tay giải quyết sớm hơn, ràng buộc nhau mấy năm nay, cho dù là như thế nào anh cũng không thể làm được một chuyện, đó là yêu cô. Huống hồ, huống hồ anh đã kết hôn rồi. Lý do này anh từng lấy ra để trả lời Triệu Kiền Hoà một cách qua loa tắc trách, nhưng không biết là từ khi nào anh đã không hề xem như đó là một cái cớ nữa.
Theo bản năng anh quay lại nhìn Lương Hoà,