Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341431
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1431 lượt.
vị nâng đỡ nó cũng cự tuyệt. Nó cũng giống Hoài Việt, có lòng tự trọng và tự tôn rất cao.
Ông không biết mối quan hệ của đứa cháu này cùng Lục Khinh Vũ, trước đây ông cũng chỉ gặp Lục Khinh Vũ có mấy lần, nhưng ấn tượng vô cùng sâu sắc. Bởi vì lúc Cố Hoài Ninh mười tám tuổi, người nhập ngũ cùng Cố Hoài Ninh là chính cô gái ấy.
Xe đến trạm thu phí đầu thành phố B đã là bảy giờ tối. Ở đây tuyết rơi ít hơn Nội Mông Cổ, thời tiết cũng ấm hơn Nội Mông Cổ rất nhiều. Ngồi trên xe một đoạn đường dài như vậy Cố Trường An cảm thấy rất mệt, ông bảo lái xe Tiểu Lý dừng lại trước một cửa hàng tạp hoá để xuống xe thả lỏng một chút.
Tiểu Trương đã lái xe cả một quãng đường dài, bởi vì do thời tiết xấu thêm nữa lại chở hai nhân vật lớn trong xe, đầu óc luôn tập trung căng thẳng, bây giờ nghỉ ngơi một chút cũng là chuyện rất tốt. Vì thế anh chậm dần tốc độ xe, chuẩn bị chuyển hướng tấp vào lề đường.
“Chỗ này hình như có bán một loại rượu tự ủ lâu năm, uống vào rất thơm, để Tiểu Trương mua về uống thử xem.” Cố Trường An cười nói.
“Hiếm khi chú tỏ vẻ thích, vậy cháu sẽ hầu chú một ly.” Anh bị đau dạ dày, không thể thường xuyên uống rượu.
Lái xe Trương nghe vậy thì rất cao hứng, quay đầu định nói, vừa mới bật ra hai chữ “Thủ trưởng” liền thấy sắc mặt Cố Hoài Ninh thay đổi hét lên: “Tiểu Trương, cẩn thận xe!”
Lái xe Trương cuống quýt quay lên, chưa kịp đạp phanh đã bị một lực va chạm mạnh khiến chiếc xe chấn động, mắt chỉ kịp nhìn thấy một luồng ánh sáng trắng loá đâm tới xe của mình.
Em yêu anh…
Trời càng gần tối tuyết rơi càng nhiều. Lương Hoà vươn người vừa mở hé ra một cánh cửa sổ đã nghe Hạ An Mẫn rít lên từ phía sau: “Đóng cửa sổ lại ngay!”, Lương Hoà rụt rụt cổ đóng lại cửa sổ. Hạ An Mẫn đang gõ bùm bùm trên bàn phím, sửa một bài báo sửa đi sửa lại không biết lần thứ mấy rồi, vì thế cô đang phát cáu.
Lương Hoà an ủi bạn: “Cứ từ từ không nên gấp gáp làm gì, tổng biên tập có tính khắt khe ai mà không biết!”
Câu nói thành thật không đúng lúc đổi lấy một cái lườm nguýt phẫn nộ của bạn. Hạ An Mẫn cầm tập bản thảo định đánh cho Lương Hoà một cái thì thấy điện thoại di động của Lương Hoà vang lên.
“Alô?“
“Chị dâu!” Giọng của Phùng Trạm vọng ra qua điện thoại lớn đến mức Hạ An Mẫn cũng nghe thấy, nghe xong nhịn không được bật cười lên một tiếng. Cô nhìn nhìn bạn của mình, trông non nớt như thế này mà cứ có một gã trai trẻ kêu chị dâu gọi chị dâu, nhất là mỗi lần bị gọi như thế thái độ của Lương Hoà đều có vẻ rất nghiêm túc lắng nghe. Bây giờ cũng vậy, khiến Hạ An Mẫn nhịn không được ý nghĩ muốn véo mặt Lương Hoà một cái. Nghĩ sao làm vậy, nhưng bàn tay cô chưa kịp sờ đến mặt đã bị Lương Hoà ngăn lại.
“Cậu điên rồi à? Trời tuyết lớn như thế này mà cũng đi sao?”
“Không sao, ba chồng mình có phương tiện riêng, sẽ rất an toàn!”
Hạ An Mẫn lại hỏi: “Vậy đến đó cậu sẽ làm gì?”
Cửa thang máy mở ra, Lương Hoà xoay người qua nhìn Hạ An Mẫn, nói khẽ:“Mình cũng không biết..”
Đến lúc này Hạ An Mẫn mới nhìn thấy mắt Lương Hoà đã đỏ. Đột nhiên cô nhớ lại mấy tháng trước khi bà ngoại của Lương Hoà qua đời, lúc ấy hai cô đang ngồi cùng nhau bàn xem chiều nay đi ăn món gì thì nhận được điện thoại của bệnh viện gọi tới báo tin dữ. Lần nào cũng vậy, Lương Hoà không hề có tinh thần chuẩn bị thì chuyện đã đột ngột ập đến. Nghĩ tới đây Hạ An Mẫn cảm thấy vô cùng đau lòng.
“Hoà Hoà, sẽ không có chuyện gì đâu, đừng lo lắng quá!”
Lương Hoà cười nhẹ nhàng: “Ừ, mình biết!”
Lúc thành phố C tuyết rơi ít hơn một chút thì máy bay cất cánh. Cố lão gia ngồi im lặng trên ghế, đôi mắt nhắm lại. Lúc ông mở mắt ra thì thấy Lương Hoà ngồi đối diện với mình, cô con dâu nhỏ mặc chiếc áo khoác lớn mà Phùng Trạm vội vàng đưa cho trước khi đi, toàn bộ thân người cuộn lại bên trong chiếc áo, nhìn qua có vẻ nhỏ bé vô cùng.
Ông cảm thấy không thể hiểu được, vì sao đứa con kiêu ngạo của ông lại cưới một người con gái bình thường như vậy về làm vợ. Cô gái nhìn có vẻ nhu nhược, nhưng lại có nhiều lúc đơn độc chỉ một mình cô đối diện với những người lớn bên gia đình nhà chồng. Tính cách cô gái hoà ái, không cố lấy lòng nịnh bợ ai, cũng không tỏ ra quá yếu đuối, dáng vẻ ngoan ngoãn dịu hiền làm người ta không thể chê trách được điều gì.
Trước khi máy bay hạ cánh ông nhận được điện thoại của bệnh viện gọi tới, tâm trạng lo lắng cũng bình tĩnh dần. Ông định mở mệng an ủi con dâu, nhưng lúc này cô lại rất trấn định tới mức ngoài dự kiến của ông.
o————–o
Thật ra Cố Hoài Ninh bị thương cũng không nặng lắm, lúc đó Tiểu Trương phanh dừng xe thì hệ thống túi khí an toàn cũng bung ra, anh bị đẩy ngã ngửa ra phía sau, chấn động khiến gãy xương tay. Còn Tiểu Trương lại bị đập đầu vào kính xe, lúc này cậu ta vẫn còn được các bác sĩ kiểm tra ở bên trong.
Cố Hoài Ninh nhìn cánh tay quấn băng vải trắng toát của mình, cảm thấy thật bất đắc dĩ.
“Người trên chiếc xe kia có bị gì không?”
Chú Út Cố Trường An cũng bị thương ở tay,nhưng khôn