Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341435

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1435 lượt.

thấy cô cúi đầu xuống ly trà, anh nhìn vòng xoáy mềm mại trên đỉnh đầu cô mở miệng hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”
Lương Hoà ngẩng đầu nhìn anh, trả lời: “Đang nghĩ xem mấy cái ly này anh mua ở đâu, nhìn thật đẹp”.
Nói dối. Cố Hoài Ninh nhíu mày, nhưng anh không vạch trần sự nói dối của cô,“Mua ở bên Anh, mua một đôi.” Đôi mắt anh đảo nhẹ: “Nhưng bị em làm vỡ một cái rồi.”
Anh trả lời cũng thật nghiêm túc. Lương Hoà buông mí mắt nhìn xuống, nói nhẹ:“Em đi tắm đây!” Nói xong bỏ mặc anh đứng một mình ở đó, đi vào phòng tắm.
Hình như là giận dỗi anh thì phải? Cố Hoài Ninh nhìn theo bóng dáng của cô, cau mày suy nghĩ.
o——————–o
Lương Hoà đứng dưới vòi hoa sen, chậm rãi dùng khăn kỳ cọ thân thể. Bàn tay cô chạm vào chiếc áo choàng tắm đặt trong rổ thì ngừng lại, chần chừ. Chiếc áo màu xanh hoa văn li ti, mùi thơm Davidoff dịu nhẹ, thật dễ dàng khiến cô nhớ lại đêm đầu tiên đến chỗ này. Đêm đó cô bị sốt cao, còn mơ thấy ba mẹ và bà ngoại đã mất. Cô rất ít khi mơ thấy họ, vậy mà trong đêm đầu tiên ở đây cô đã mơ, còn gặp cả ba người.
Những chuyện đã qua cô tưởng chừng đã quên mất, vậy mà từ khi kết hôn cùng anh xong lại không ngừng nhớ về. Có đôi khi cô muốn biết, những chuyện đã qua của anh là những chuyện gì, có phải cũng giống như cô, có một số chuyện không dám nhớ tới hay không.
Dòng nước dần dần lạnh lẽo làm tâm trạng cô tỉnh táo lại. Lương Hoà dứt ra khỏi dòng suy nghĩ, tắt đi vòi nước rồi vội cầm áo tắm choàng vào người.
Lúc cô ra khỏi phòng tắm Cố Hoài Ninh đang thay quần áo. Hành động đơn giản này nếu bình thường thì không có gì khó khăn, nhưng bây giờ dùng một bàn tay để làm, tay kia lại còn bọc kín băng vải, anh có vẻ không được tự nhiên. Lương Hoà nhìn nhìn, im lặng tiến đến giúp anh mặc.
Cố Hoài Ninh ngẩn người một chút mới nói: “Dùng một tay quả nhiên khó làm thật!”
Cô không trả lời, cúi đầu cài cúc áo cho anh, không cẩn thận một chút liền chạm vào vết thương trên tay, cô nghe thấy anh hít khẽ một tiếng liền cuống quýt ngẩng đầu lên, ánh mắt cẩn thận: “Làm anh đau à?”
“Không sao.” Giọng anh căng ra, quả nhiên là đau thật.
Lương Hoà ảo não, cúi đầu sờ soạng cánh tay anh nhìn xem, lúng ta lúng túng dây lưng áo cô lại bị tuột ra, phô bày một vùng da thịt trắng ngần.
Chân tay cô lập tức trở nên lóng ngóng, một tay kéo áo che lại, một tay lại đỡ lấy cánh tay anh, động tác vụng về, cô cảm thấy mình thật khốn khổ.
Thật ra Cố Hoài Ninh thà rằng chính mình tự làm lấy, nhưng nhìn thấy cô có vẻ không vui nên anh không muốn làm phật ý cô. Nhưng giờ phút này thấy động tác của cô càng làm càng rối thêm, hơn một nửa thân thể đều trần trụi bày ra trước mắt anh, cơ thể đầy quyến rũ vừa tắm xong với hương thơm mê hoặc vờn ra ở trước mắt, không khí xung quanh anh như ngừng chuyển động, làm sao anh có thể tiếp tục trấn định tinh thần được.
“Lương Hoà, buông ra để anh tự làm.”
Giọng anh có lẽ rất nghiêm khắc, Lương Hoà nghe mà ngẩn người, cô tức khắc buông tay ra, cúi đầu xuống.
“Xin lỗi, tay chân em vụng về quá!”
Anh hơi buồn cười: “Nếu muốn kiểm điểm thì thắt dây lưng lại trước đã.”
Chết mất! Lương Hoà cuống quýt kéo lại dây lưng áo.
Anh thấy cô uể oải thì xoa đầu: “Không sao đâu, nhưng anh chỉ là một người đàn ông bình thường, em hiểu không?”
Cho dù là ngốc Lương Hoà cũng hiểu được anh nói gì. Động tác mặc áo chậm lại, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt màu hổ phách giờ này đã hơi ướt, “Em biết”, cô lại cúi đầu xuống, nói rất khẽ “Nhưng mà.. anh không muốn phải không?”
Cố Hoài Ninh nghe xong thì giật mình đứng im. Một giây lát trầm mặc như vậy dường như là anh cam chịu, khiến Lương Hoà cảm thấy vô cùng tổn thương. Thắt xong dây lưng cô lập tức đứng tách xa anh ra, bây giờ cô rất muốn yên lặng một mình suy nghĩ, nếu không sẽ phát điên mất. Nhưng chưa đi ra được mấy bước, eo lưng đã bị một cánh tay choàng qua. Những giọt nước mắt lặng lẽ của cô lập tức rơi trên cánh tay màu nâu đồng của anh.
“Không phải anh không muốn, mà hình như không được tiện lắm.”
“Em.. em hiểu mà!” Cô cố gắng để không khóc thành tiếng, nói.
“Vì vậy, chúng ta sẽ làm từ từ, được không em?”
Cái gì?
Đầu cô nổ ong một cái. Quay đầu lại nhìn, còn chưa kịp nhìn thấy gì cô đã bị giữ chặt lấy cằm, và môi anh đã hôn ấn lên.
Anh khẽ cắn môi cô một cái, Lương Hoà bị đau hé miệng ra muốn kêu liền bị anh thừa dịp mà đưa lưỡi vào. Lương Hoà không biết hôn môi, mọi quyền hành chủ động cùng dẫn dắt đều thuộc về anh, cô chỉ có thể ôm lấy cổ anh, cảm thấy choáng váng hết cả đầu óc. Hành động thân mật cùng nụ hôn cuồng nhiệt bá đạo này của anh khiến cô chịu không nổi.
“Đáng lẽ anh không nên bỏ thêm đường vào ly trà của em mới phải..”
Anh hôn lướt qua thái dương của cô, hơi thở ấm áp phớt qua má khiến cô hơi rụt cổ lại một chút, lập tức lại bị anh cắn vào tai.
“Vừa nãy em giận cái gì?”
Câu hỏi khiến mắt cô lại bắt đầu ướt, “Anh trả lời em trước, anh nói “Thật trùng hợp” có nghĩa là gì?”
Cố Hoài Ninh cúi đầu thở dài, “Anh nghĩ là em hiểu..”
Hình như cô có hiểu, nhưng lại k