Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1470 lượt.
ng bị chuyển tới số máy của cô thư ký, người thư ký này lại luôn luôn uyển chuyển cự tuyệt cô.
“Mẹ thấy công việc của con vất vả thật đấy.”
Giọng nói thân thiết của bà khiến Lương Hoà sửng sốt không thích nghi kịp, vội vàng lắc đầu: “Không sao đâu mẹ ạ, con làm được mà.”
Bà mẹ chồng lắc đầu: “Không sao cái gì, mẹ thấy thời gian này con lo lắng không ít. Cho nên mẹ đã nói với ba con rồi, hay là con từ chức đi, cái mục phỏng vấn này ai thích làm thì cứ để mặc cho họ làm, con không cần phải hành tội mình làm gì.”
“Từ chức? Xin thôi việc ấy ạ?” Lương Hoà không nén được bình tĩnh, đứng bật dậy: “Chuyện này sao có thể được hả mẹ?”
Lý Uyển liếc nhìn cô: “Sao lại không được, Toà soạn đó lớn như thế, thiếu con cũng có làm sao đâu. Tham mưu trưởng Lý ở cùng phố với nhà mình đây này, người ta đã có tới hai đứa cháu rồi, còn con với Hoài Ninh đến bây giờ cũng chưa có động tĩnh tin tức gì, suốt ngày chỉ nghĩ đến công việc, định đến lúc nào mới có?”
Nói đi nói lại cũng nhắc đến chuyện con cái, Lương Hoà không nén được cười khổ trong lòng, khẽ nói: “Mẹ, hai chuyện này hoàn toàn khác nhau mà. Các đồng nghiệp của con cho dù mang thai cũng vẫn đi làm như thường.”
“Chuyện đó lại càng không thể được!” Lý Uyển gạt bỏ một cách cứng rắn,“Con xin nghỉ việc đi, mẹ sẽ bảo ba nghĩ cách điều Hoài Ninh trở về, đã kết hôn rồi thì cũng nên giống gia đình một chút. Con xem xem hai đứa con có giống gia đình một chút nào không? Kết hôn như vậy thì còn ý nghĩa gì nữa?”
Kết hôn như vậy còn ý nghĩa gì nữa… Hai vợ chồng thường xuyên sống xa nhau, anh có công tác của anh, cô có công việc của cô, mỗi người một cuộc sống riêng, xa nhau mấy tháng dài luôn vì lý do ngẫu nhiên nào đó mới gặp nhau, ở chung được vài ngày, cứ vừa có cảm giác gần gũi yêu thương thì lập tức lại phải chia xa. Lương Hoà nghẹn không nói thành lời được, không biết được cuộc hôn nhân này có ý nghĩa ở chỗ nào nữa. Có điều bao lâu này nó chỉ ẩn nhẫn trong lòng cô, hôm nay sự thật này bị mẹ chồng nói thẳng ra trước mặt, Lương Hoà cảm thấy vô cùng khổ sở, nước mắt nhịn không được mà ứa ra, cúi đầu không nói lời nào.
Lý Uyển thấy con dâu không trả lời thì muốn thuyết phục thêm, giọng bà nhẹ nhàng hơn, “Hơn nữa, nếu con thật sự thích đi làm thì chờ sau khi sinh con xong tiếp tục đi cũng được, bây giờ việc gì phải vội vã gấp gáp. Từ giờ trở đi cứ ở nhà bồi bổ sức khoẻ cho tốt, làm người phụ nữ thì quan trọng nhất vẫn là gia đình chứ không phải là công việc đâu con ạ.”
Lương Hoà im lặng nghe bà nói, sau một lúc lâu bình ổn lại cảm xúc mới trả lời bà, thanh âm hơi khàn khàn: “Xin lỗi đã để mẹ phải lo lắng, nhưng con không thể xin nghỉ việc được!”
Lúc nói chuyện xong với mẹ chồng đã quá giờ đi làm buổi chiều. Lương Hoà thẫn thờ đi trên đường một lúc khá lâu, sau cùng quyết định đến Công ty Húc Dương. Nếu Cố lão gia đã biết chuyện Chu Cánh về nước, chắc chắn trước đó ông đã gọi điện cho Chu Cánh rồi, cô cứ đi thử xem sao.
Vừa rồi cô cự tuyệt đề nghị của mẹ chồng làm bà không vui ra mặt, ly trà trên tay bà đặt cộp một cái thật mạnh xuống bàn, không thèm nhìn cô cũng không nói gì thêm. Lương Hoà viện cớ còn phải đi làm nên chào bà rồi đi thẳng. Ra khỏi Cố viên trong lòng cô vẫn run rẩy không ngừng. Chắc chắn là cô đã làm bà mẹ chồng giận điên lên rồi.
Nhưng mà cô không muốn nghỉ việc, ít ra là vào thời điểm này không muốn một chút nào hết. Không phải Lương Hoà muốn độc lập, tự chủ hay gì gì đó, mà cô cảm thấy nếu dựa dẫm vào một người đàn ông thì lâu dần sẽ khiến người ta nhàm chán rồi ghét bỏ. Kể cả người như Cố Hoài Ninh cũng sẽ không ngoại lệ. Huống hồ bây giờ anh chỉ mới hơi yêu cô một chút mà thôi.
Nhớ tới anh Lương Hoà liền cầm điện thoại gọi cho anh. Nhưng bấm số thì không liên lạc được, trả lời cô chỉ có giọng nói vô cảm của cô nhân viên tổng đài báo rằng bên kia đã tắt máy. Tâm trạng buồn rầu của Lương Hoà càng trở nên ủ rũ tới cùng cực, cô giận dỗi ném điện thoại trở lại vào trong túi xách.
o—————–o
Cũng lại là lý do không hẹn trước không cho vào, Lương Hoà đứng ở cửa ngoài phòng Giám đốc đợi nửa buổi, thấy bên ngoài trời đã tối rồi, bụng thì đói, đành lại hỏi thêm lần nữa. Không biết Chu Cánh họp tới khi nào mới xong.
Cô thư ký đầu cũng không ngẩng lên đáp đều đều như máy: “Cô đợi thêm một giờ nữa đi.”
Lương Hoà tức nghiến răng, câu này từ chiều đến giờ cô ta đã nói hơn ba lần rồi, đợi một giờ lâu lắm chứ tưởng ít à? Lầm bầm trong bụng như vậy nhưng cô vẫn rầu rĩ quay về ghế ngồi đợi, thầm xoa cái bụng đói chờ Chu Cánh.
Đợi mãi cũng sắp được thêm một tiếng nữa, thư ký cũng sắp hết giờ làm, ngẩng đầu lên vẫn thấy Lương Hoà ngồi đợi ở đó thì cảm thấy lương tâm áy náy, nói sẽ thử gọi điện hỏi xem sao, Lương Hoà mừng rỡ vô cùng, cảm ơn liên tục.
Cô ta gọi mấy cuộc điện thoại, cũng phải đợi rất lâu mới có người nghe máy, mà còn nghe với vẻ không thoải mái chút nào. Lương Hoà xấu hổ cảm thấy rất có lỗi với cô thư ký vô tội này, nhưng cô ta dường như đã quá quen, mặt không đổi sắc nói vài câu rồi cúp máy.
“Thế nào hả cô?”