Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341464
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1464 lượt.
thêm nữa, chỉ dặn: “Nếu buồn bực thì tìm việc gì đó mà làm cho khuây khoả, hoặc là học nấu cơm, không thì đi quét dọn nhà cửa.”
Lương Hoà kinh ngạc, cái chuyện vụn vặt như thế này anh cũng quan tâm hay sao. Cô mím môi hời dỗi: “Anh quản mấy việc này làm gì?”
Giọng nói như nũng nịu của cô làm anh sửng sốt, khẽ ho vài tiếng để trấn định tinh thần, nói: “Đây là mệnh lệnh của thủ trưởng, không được kháng nghị, lập tức đi chấp hành.” Nói xong liền cúp luôn điện thoại, để mặc kệ cô ở bên kia cầm điện thoại ngơ ngác không hiểu ra sao.
o—————–o
Chu Cánh lại bay đi Mỹ, bởi thế nên cuộc phỏng vấn lại bị gián đoạn, mà những bản thảo cùng bài viết lúc trước vì nghỉ phép mấy ngày cô cũng chưa làm xong, Lương Hoà bận đến nỗi vò đầu bứt tai. Nhưng ngược lại Lục Thừa Vấn thì rất bình tĩnh không thúc giục, giống như không có vấn đề gì xảy ra. Lý Gia vẫn do cô phụ trách hướng dẫn, hàng ngày đi qua đi lại trước mặt cô bao nhiêu lần, vậy mà một câu cô ta cũng không nhắc tới bài báo. Có mấy lần Lương Hoà muốn hỏi cô ta, nhưng rồi cũng không mở miệng hỏi. Đó là công việc của cô, cuối cùng vẫn tính lên đầu cô thôi.
Hạ An Mẫn thay Lương Hoà lĩnh lương cầm về cho cô. Lương Hoà rất ngạc nhiên khi thấy không hề thiếu một đồng. Chuyện mình đề cập trừ tiền lương vào tiền mua giày sếp Lục không thèm để ý đến hay sao? Lương Hoà cảm giác giống như mình đấm tay vào đệm bông, thật sự rất bực bội. Lương Hoà tức giận nhét đôi giày cùng hộp trâm cài xuống đáy tủ quần áo.
Trước khi tan làm Phùng Trạm gọi điện nói ba chồng cô chiều nay sẽ về nhà, có thể về trước bữa cơm chiều. Lương Hoà nghe tin này thì rất vui vẻ, mấy hôm nay vì chuyện bài viết này mà vẫn buồn bực không thôi, bây giờ cứu tinh của cô đã tới rồi. Lương Hoà hào hứng gõ bàn phím bùm bùm, nhanh chóng làm xong nốt việc trong ngày rồi cầm túi xách chuẩn bị ra ngoài.
Đồng nghiệp ngồi bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ nôn nóng khẩn trương của cô thì buồn cười: “Lương Hoà, có chuyện gì vậy hả?”
Lương Hoà cười nhẹ nhàng, “Không có gì.” Chỉ là đại cứu tinh đến thôi.
Người đồng nghiệp thấy bộ dáng thần bí của cô cảm thấy hứng thú, định hỏi tiếp thì Lương Hoà đã chạy vụt đi, chị thở dài quay sang hỏi Lý Gia: “Lý Gia, “cô giáo” Lương của em có chuyện gì mà vui vẻ vậy?”
Lý Gia hơi ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy màu áo vàng nhạt của Lương Hoà thấp thoáng rồi biến mất ở góc hành lang, cười khẽ trả lời đồng nghiệp: “Em cũng không biết ạ.”
o—————-o
Khi Lương Hoà đến Cố Viên thím Trương đã bày ra một bàn đầy đồ ăn, toàn những món ngon và lạ đang bốc hơi thơm lừng. Cô nhớ tới lần đầu tiên ăn cơm ở đây, lúc đó Cố Hoài Ninh đã đề nghị cô lúc rảnh rỗi thì học nấu cơm với thím Trương. Hôm qua anh còn nhắc lại thêm lần nữa, cô cười khẽ, có lẽ cũng nên suy nghĩ đến vấn đề này.
Lý Uyển thấy Lương Hoà đứng lại ở cửa, vội vã vẫy tay bảo cô vào. Thấy cô con dâu mặc ít áo bà lại nói vài câu trách cứ, Lương Hoà nghe cũng đã quen, đi tới ngồi trên ghế đối diện với hai ông bà.
“Trước khi đến sao không gọi điện báo trước vậy con?”
Lương Hoà cười đáp: “Phùng Trạm vừa gọi điện nói ba đã về nên tan làm xong con đến đây luôn ạ.”
Giọng nói mềm mại ngọt ngào khiến Cố lão gia nghe rất hài lòng, ông tháo kính mắt xuống nói: “Rảnh rỗi thì đến đây chơi với mẹ, mấy đứa con đứa nào cũng bận rộn sự nghiệp, không ai chịu ở nhà. Dạo này công việc của con có bận lắm không?”
Không ngờ ông lại hỏi tới việc này, Lương Hoà hơi ngạc nhiên một chút nhưng liền thành thật trả lời: “Cũng không bận lắm ba ạ, chỉ là gặp một ít phiền toái nhỏ.”
“Ồ, gặp phiền toái à?” Theo thói quen ông hơi nhăn mày lại.
Lương Hoà chần chừ một chút rồi nói: “Thật ra là con muốn nhờ ba giúp một việc.”
Ông nghe vậy thì nhíu mày sâu hơn: “Chuyện gì con nói đi.”
Lương Hoa đem chuyện Chu Cánh đơn giản nói lại cho ông biết, cuối cùng nói: “Chu Cánh là đối tượng phỏng vấn quan trọng của Toà soạn nhưng giờ ông ta lại định đem những công việc con làm từ trước đến giờ chuyển sang giao cho Nhà xuất bản khác, chuyện này nếu bị dừng lại thì rất nhiều kế hoạch cùng công việc khác đều bị trì hoãn.”
Cố lão gia nghe xong im lặng không nói gì, mẹ chồng cô lại hỏi: “Chu Cánh này có phải người trong binh đoàn ở biên giới năm đó với ông không?”
Ông gật đầu: “Ừm, anh ta lúc đó nổi tiếng về kỹ thuật bắn súng, để anh ta ở biên giới chính ra là không thích hợp lắm. Không ngờ bây giờ lại chuyển nghề, còn tạo dựng được sự nghiệp khá như vậy.”
Giá trị con người lên nên tính tình con người cũng thay đổi. Lương Hoà nói thầm trong bụng như vậy. Đây không phải lần đầu tiên cô gặp người khó như Chu Cánh, nhưng cao ngạo như ông ta đúng là lần đầu tiên cô thấy. Lương Hoà nhỏ giọng oán thầm.
Mẹ chồng vỗ tay cô cười: “Con đừng lo lắng quá, ba con nói với ông ta một câu là chuyện này sẽ giải quyết được ngay thôi mà.”
Lương Hoà vui mừng cười: “Vâng, vậy thì xin phiền ba, nếu không con sẽ bị Toà soạn kiểm điểm mất.”
Cố Trường Chí gật đầu với cô rồi tiếp tục đọc báo. Vừa lúc thím Trương gọi mọi người ra ăn cơm. Lương Hoà nhớ tới cả