XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341471

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.

r>“Tổng giám đốc Chu nói là, con dâu của nhà họ Cố ông ấy không dám tiếp.”






Không dám tiếp.
Cô ngơ ngác đứng ngoài cửa công ty Húc Dương. Ánh nắng rực rỡ ấm áp ban ngày đã biến mất như chưa từng xuất hiện, từng cơn gió lạnh thổi tới khiến cô run rẩy. Lương Hoà khép chặt vạt áo khoác, đầu óc lùng bùng nhớ lại ba từ kia của Chu Cánh. Ba từ ấy có sức mạnh còn hơn cả đòn sát thủ, chỉ một câu cự tuyệt khiến cô không còn đường lui. Làm cho Lương Hoà đứng như trời trồng, không thốt lên được một lời nào.
Bàn tay run run Lương Hoà lấy điện thoại ra, có vài cuộc điện thoại gọi nhỡ, cô lần lượt kéo xuống xem, đột nhiên một luồng ánh sáng chiếu tới loá mắt của cô, theo bản năng Lương Hoà giơ tay che mắt lại. Chờ khi đã thích ứng với ánh sáng mới nhận ra chiếc xe Bentley màu đen đã đậu ở trước mặt, Lục Thừa Vấn mở cửa bước từ trên xe xuống dưới.
Nhìn cô gái đứng lạnh run trước mặt, trong lòng anh thoáng một chút nghiêng ngả, anh cố gắng trấn tĩnh cảm xúc, nói khẽ: “Lên xe đi.”
Thấy anh Lương Hoà hơi ngạc nhiên, cô lạnh tới mức răng đánh cầm cập: “Tôi đang chờ ông Chu.”
Bởi vì trời quá tối, ánh đèn đường nơi đó quá nhạt, Lương Hoà nhìn không rõ lắm. Có thể vì lúc này cô quá yếu đuối, muốn có một ai đó để dựa vào nên mới nghĩ tới anh. Chắc chắn là bị hoa mắt rồi. Lương Hoà lắc lắc đầu, muốn thoát khỏi ý nghĩ không thực tế này, mãi cho tới khi giọng nói quen thuộc kia vang lên, chất giọng trầm trầm mà ấm áp, ngay lập tức liền bao trùm cô trong không gian dịu dàng.
“Anh này, anh giữ tay vợ tôi như thế có vẻ không được hay lắm đâu!”
Dịu dàng quyến luyến
Lục Thừa Vấn quay lại nhìn, thấy người đàn ông đứng đó đang hơi gật đầu chào anh, dù vậy nhưng ánh mắt của anh ta thì hoàn toàn tập trung vào chỗ bàn tay anh đang nắm lấy cánh tay Lương Hoà, nhìn chằm chằm không rời mắt. Lục Thừa Vấn hơi thả lỏng ngón tay một chút, tức khắc Lương Hoà giật tay ra. Lục Thừa Vấn quay đầu lại nhìn cô, Lương Hoà đã lùi lại hai bước, đứng vào giữa ánh đèn sáng sủa, đôi mắt đẹp của cô hơi nheo lại.
Người đàn ông kia thấy vậy thì cười khẽ, bước lên mấy bước tiến gần đến bên cạnh Lương Hoà, cầm lấy túi xách trong tay cô, bàn tay kia khẽ vuốt lại mái tóc dài bị gió thổi tán loạn cho cô. Lương Hoà vẫn đứng thần cả người ra không nói câu gì. Cố Hoài Ninh nghiêng đầu nhìn Lục Thừa Vấn, nói: “Có chuyện gì anh cứ trực tiếp nói thẳng với tôi.”
Động tác che chở bảo bọc của người đàn ông đó Lục Thừa Vấn nhận thấy rất rõ, anh nhìn một lát rồi cười, đôi môi mỏng mấp máy mấy chữ: “Không có việc gì cả.”
Nghe vậy Cố Hoài Ninh nhíu mày: “Nếu không có chuyện gì vậy chúng tôi đi trước nhé!”
Nói xong vòng tay qua thắt lưng dìu cô đi. Hành động của anh khiến Lương Hoà giật mình bừng tỉnh, bao nhiêu cảm xúc phức tạp cô đè nén trong lòng lại cuộn lên, giật ra khỏi tay anh, bàn chân vừa đi được vài bước lại dừng lại đứng giữa đường.
Cố Hoài Ninh biết là cô vợ đang bực bội. Anh xuống máy bay lúc bảy giờ tối, vừa mở điện thoại ra đã thấy cuộc gọi nhỡ của Lương Hoà, bấm máy gọi lại cho cô thì không được trả lời, kể cả điện thoại bàn trong nhà cũng không có người nghe. Nhân có Phùng Trạm lái xe ra đón anh mới nghe cậu ta nói về chuyện xảy ra ở công ty Húc Dương và cả việc trưa nay giữa Lương Hoà cùng mẹ mình ở nhà.
Anh rất lo cho cô, nên về nhà chẳng cất hành lý vào phòng mà vứt luôn hành lý vào trong xe, lái luôn đến Toà soạn, định đón cô tan làm. Nhưng anh không thấy Lương Hoà đâu, tìm mãi cũng không thấy cuối cùng đành thử đến công ty Húc Dương xem sao. May mà cô có ở đây, nhưng Hoài Ninh lại nhìn thấy vợ mình bị người đàn ông kia giữ chặt lấy cánh tay, cảm giác này thật không thoải mái chút nào. Cho dù biết hôm nay cô đã gặp nhiều chuyện phiền toái nhưng nhìn thấy chuyện như vậy xảy ra ngay trước mắt mình, Cố Hoài Ninh không biết nên giận hay nên thương nữa.
Anh hơi liếc nhìn về phía Lục Thừa Vấn, sau đó cúi đầu nhìn Lương Hoà:
“Đừng giận, chúng ta về nhà trước đã nào.”
Giọng nói nhẹ nhàng ấy khi nghe vào tai Lương Hoà lại bén nhọn như mũi kim châm, chọc vào những tủi thân uỷ khuất trong lòng cô. Luôn luôn là như thế này, việc gì trong mắt anh cũng không quan trọng, cũng không phải việc lớn, không là cái gì hết. Bình thường thì Lương Hoà luôn khâm phục và thích tính bình tĩnh của anh, nhưng bây giờ thì không, cô chán ghét nó. Lương Hoà nói: “Em không muốn về!”
“Không muốn về?” Từ cuối cùng anh hỏi với âm độ hơi cao.
Lương Hoà gật đầu, vẫn không ngẩng lên nhìn anh, chỉ có thể nghe thấy tiếng anh thở dài khe khẽ, rồi hơi thở anh tới gần hơn, Lương Hoà lại trở nên không bình tĩnh. Định ngẩng đầu lên nhìn đã cảm thấy choáng váng quay cuồng, suýt nữa hét ầm lên, hai tay theo bản năng ôm lấy cổ anh. Lúc này mới biết mình đã bị chồng bế bổng trong vòng tay.
“Anh muốn làm gì?”
Cố Hoài Ninh nhìn cô cười nhẹ, anh ghé sát xuống mặt cô, nói rất khẽ: “Đưa em về nhà!”
o————–o
Hai người về tới nhà trời đã khuya, Lương Hoà lạnh run cầm cập, mở c