Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341452

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1452 lượt.

ớ tới Lý Gia là do anh giới thiệu vào làm. Lương Hoà lúng túng nói, “Tôi.. tôi.. không phải là nghi ngờ, nhưng mà tôi cảm thấy chuyện này nên hỏi lại cô ấy cho rõ ràng.”
“Nếu cô đã đề cập đến cô ấy thì tất nhiên là phải hỏi rồi. Nhưng báo đều đã đăng lên, không thể thu hồi lại được. Vấn đề quan trọng bây giờ là bài phỏng vấn, cô hiểu ý tôi không?”
“Tôi hiểu.”
Lục Thừa Vấn thấy cô trả lời không hề do dự như vậy, tiếp tục nói, “Chu Cánh là người mà lâu nay dư luận trong và ngoài giới thương nhân đều xôn xao tò mò, ai cũng cảm thấy ông ta là người có tài. Thật ra ông ta cũng có khuyết điểm, đó là bảo thủ, độc tài chuyên chế. Theo tôi biết được, trước kia ông ta từng là bộ đội biên phòng ở tỉnh Quảng Tây, hơn nữa còn là cấp dưới của Cố Trường Chí Cố lão tướng quân.”
Cố Trường Chí? Ba chồng của cô? Lương Hoà thần người ra ngơ ngác.
“Cố lão tướng quân, không xa lạ gì đối với cô, phải không?” Lục Thừa Vấn nói một cách lạnh nhạt.
Tuyệt đối không xa lạ, bởi vì đó là ba của chồng cô. Lương Hoà cúi đầu xuống im lặng không trả lời. Cô ngạc nhiên không hiểu tại sao Lục Thừa Vấn lại biết rõ ràng như vậy, mà cũng đề cập đến chuyện này một cách tự nhiên như vậy.
Nghĩ một lát, Lương Hoà hỏi “Ý của anh là?”
“Chu Cánh sẽ không thể không nể mặt thủ trưởng cũ, huống hồ bọn họ còn từng cùng nhau tham gia chiến trường.”
Xe lượn một vòng nhẹ nhàng dừng ngay trước cổng Toà soạn, Lương Hoà nhìn chằm chằm vào mấy chữ PIONEER to trước mặt, không nói câu nào. Lục Thừa Vấn dường như biết hết mọi điều về cô, về Chu Cánh, ngay cả những điều về Cố Trường Chí anh ta cũng biết rõ như lòng bàn tay. Đột nhiên cô có cảm giác, hình như hôm nay anh ta đến Húc Dương không phải để giải quyết vấn đề, mà là đến để chờ con cá là cô mắc câu.
“Tôi hiểu rồi.” Lương Hoà nói rất khẽ.
o—————o
Lương Hoà mở cửa xuống xe, mắt liếc xuống nhìn đôi giày trên chân, cô quay lại nhìn qua cửa kính xe đã mở xuống một nửa, hỏi Lục Thừa Vấn.
“Tổng biên tập, tài khoản của anh là số bao nhiêu?”
Lục Thừa Vấn hơi sửng sốt, không hiểu hỏi lại: “Cô hỏi chuyện này làm gì?”
Cô cười nhẹ nhàng, “Không có gì, tôi làm hư chuyện lớn như vậy, lại còn bắt anh phải mua đôi giày đắt tiền như thế này, cảm thấy không thoải mái lắm, nên muốn trả tiền lại cho anh.”
Đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào mặt cô, nhẹ giọng nói: “Tài khoản tôi nhiều số lắm, không nhớ được.”
Nghe vậy Lương Hoà bật cười, “Vậy hả, vậy thì trừ vào tiền lương của tôi đi nhé.”
Nói xong cô xoay người đi vào, Lục Thừa Vấn nhìn theo bóng lưng của cô, đột nhiên cơn giận từ đâu bùng lên. Nhìn một lát anh lại bật cười, người phụ nữ này có cách biểu hiện cơn giận thật là độc đáo.
Buổi chiều ở Cố Viên không có ai, tuyết trong vườn vẫn còn chưa tan, nhìn qua dễ dàng làm cho người ta cảm thấy lạnh lẽo. Lương Hoà rời tầm mắt khỏi tầng tuyết đóng băng trên cành cây ngoài cửa sổ, nhìn về phía mẹ chồng, lưng thẳng lên.
“Ba không có ở nhà hả mẹ?”
Lý Uyển nhấp một ngụm trà nhỏ, nhăn mặt nói, “Từ lúc ở thành phố B về đến giờ thì đi Lạc Dương luôn, bảo Binh chủng Pháo binh hai sắp tập trận nên đi xem.”
Ồ, thật trùng hợp. Lương Hoà rũ mí mắt nhìn xuống, im lặng.
“Hôm qua con về muộn nên mẹ chưa kịp hỏi, Hoài Ninh thế nào rồi? Bị thương có nặng không?”
“Không bị thương nặng đâu mẹ đừng lo, chỉ bị một chút ở cánh tay, bác sĩ nói qua một vài ngày là sẽ bình thường như cũ.”
Lý Uyển có vẻ không đồng ý, “Người ta nói thương cân động cốt thì mất một trăm ngày. Vết thương như thế nếu cứ ở lại đơn vị thì chỉ được điều dưỡng qua loa thôi, làm sao mà chăm sóc chu đáo được như ở nhà.”
Ý của bà Lương Hoà đương nhiên hiểu rõ ràng, lại muốn cô khuyên Cố Hoài Ninh về. Đột nhiên cô nhớ hôm qua anh nói, sẽ không lâu nữa.
Không ngủ lại Cố Viên, Lương Hoà tranh thủ lúc trời còn chưa tối quay về nhà. Căn hộ mấy ngày không ai ở không khí đã đầy vẻ vắng lạnh, Lương Hoà vội vàng kéo mở rèm cửa, dọn dẹp vệ sinh. Đang loay hoay quét tước thì điện thoại vang lên.
“Em về nhà rồi à?”
Nghe giọng của anh Lương Hoà sửng sốt, tay cầm điện thoại bỗng nhiên siết chặt, trong lòng cảm thấy ấm áp lên, giọng cô mềm hẳn đi. “Vâng, em vừa mới về.”
“Công việc có xảy ra chuyện gì không?”
“Không có việc gì cả.” Theo bản năng cô lại muốn giấu anh
Anh im lặng một lát, Lương Hoà cảm thấy là lạ, hỏi khẽ: “Có chuyện gì vậy anh?”
Cố Hoài Ninh thở dài, “Có lẽ anh hiểu em hơn cả chính bản thân em.”
“Làm sao có thể thế được.” Lương Hoà lập tức phản bác “Chúng ta ở gần nhau tính ra còn chưa được một tháng nữa mà.”
Cố Hoài Ninh hơi nhíu mày, ít như vậy sao? Anh cười khẽ, “Lúc nào giọng em uể oải chính là lúc em có chuyện buồn bực.”
Bị anh đoán trúng Lương Hoà lầm bầm nói: “Thủ trưởng, anh là lính trinh sát hả?”
Cố Hoài Ninh im lặng không trả lời, chờ cô kể. Lương Hoà vuốt tóc, nói khẽ:“Thật ra thì cũng không phải chuyện gì lớn cả, nhiệm vụ phỏng vấn của em xảy ra một chút vấn đề, bây giờ đang giải quyết.”
Cô nói gắn gọn, ý là không muốn nói rõ ràng. Cố Hoài Ninh hiểu vậy nên không hỏi