Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1466 lượt.

thể trực tiếp gửi tới cho Chính uỷ Trương. Nhưng hai người cùng nhau làm việc đã ba năm nên Cố Hoài Ninh cảm thấy mình nên tự đi gặp ông vẫn tốt hơn. Thứ nhất là đến thăm ông, thứ hai là nói về chuyện điều chuyển công tác.
Lúc anh dậy Lương Hoà vẫn còn ngủ, cả người cô cuộn tròn như tôm trong chăn, nhìn trông giống như một con nhộng. Anh vô thức mỉm cười, tự tay kéo chăn lại, vuốt tóc cho cô. Bàn tay lơ đãng chạm phải gò má Lương Hoà, cảm giác mềm mại, trơn nhẵn khiến anh dừng lại lưu luyến một chút. Cô hơi giật mình.
Cố Hoài Ninh sửng sốt, anh muốn bật cười lên. Tối qua anh không khống chế được đã làm đau cô. Có điều, thể lực của vợ quá kém, có lẽ đã đến lúc phải rèn luyện mới được. Anh nhíu mày ngẫm nghĩ về điều này, âm thầm quyết định.
Bàn tay chạm tới núm vặn cửa phòng, không thèm quay đầu lại nhìn “con nhộng” trên giường, anh nói chậm rì rì: “Anh làm bữa sáng rồi, trước khi đi làm nhớ ăn đi một chút nhé. Anh có việc đi trước đây!”
“Nhớ phải ăn cơm trưa nhé!”
Là tin nhắn của anh! Tuy rằng câu chữ đơn giản đến mức ngắn ngủn, Lương Hoà cảm thấy thật lãng phí tiền cước gửi tin nhắn, nhưng người như anh mà cũng chịu động tay viết tin chỉ để dặn cô một việc cỏn con như vậy Lương Hoà cũng đã thoả mãn lắm rồi. Cô đặt điện thoại xuống bàn, quay sang định rủ Hạ An Mẫn đi ăn trưa lại nghe tiếng di động vang lên. Một tay bấm tắt máy tính, một tay Lương Hoà ấn phím nghe.
“Alô?”
Cô nói rất nhẹ nhàng, thật lâu sau đầu dây bên kia mới lên tiếng, “Mẹ đây!”
“Vâng, mẹ ạ?”
Bà nghe thấy giọng nói nhu thuận của cô thì hơi vừa lòng, loay hoay chọn tư thế ngồi cho thoải mái rồi nói: “Bây giờ đang ở Toà soạn phải không, mẹ đã nói với sếp thay con rồi, bây giờ ra ngoài một chút, mẹ có việc muốn nói.”
Lương Hoà nhíu mày lại, hỏi: “Mẹ đã xin phép rồi ạ?”
Bà hiểu ý cô muốn nói gì, bổ sung lại, “Yên tâm, không sao, chỉ thay con xin nghỉ nửa buổi thôi. Xuống đây đi, mẹ đang ở vườn hoa phía sau Toà soạn.”
Tắt điện thoại xong Lương Hoà nói qua với Hạ An Mẫn rồi khoác áo đi xuống lầu. Hôm nay thời tiết lạnh hơn hôm qua rất nhiều, dự báo nói không lâu nữa tuyết sẽ rơi, may là sáng nay cô mặc thêm áo khoác ấm, cho nên không cảm thấy lạnh.
Chiếc xe Bentley đậu ngay chỗ Phùng Trạm thường đứng, lái xe lại không phải là cậu ta, là một người mà Lương Hoà chưa từng gặp bao giờ. Lúc thấy cô cậu ta mỉm cười mở cửa xe giúp. Lý Uyển ngồi trong xe, mặc một bộ đen tuyền, đột nhiên Lương Hoà có cảm giác hơi lạnh lẽo dâng lên trong lòng.
“Lên đi, chúng ta tìm một chỗ nói chuyện.”
o—————-o
Xe dừng ở góc đường gần một công viên. Dừng xong lái xe lập tức xuống xe bỏ ra ngoài đứng. Lương Hoà cảm thấy khẩn trương lên. Mẹ chồng cố ý đến công ty tìm cô nói chuyện, còn dùng lái xe khác mà không phải Phùng Trạm, như vậy rõ ràng chính là muốn tránh không cho người khác biết. Không hiểu bà muốn nói chuyện gì đây.
Lý Uyển đưa một chiếc túi đựng tập hồ sơ thật dày đưa ra trước mặt cô, Lương Hoà kinh ngạc cầm lấy.
“Hoà Hoà, chắc là còn nhớ rõ Lương Quốc Danh và Tương Viện chứ?”
Bàn tay đang mở túi giấy của Lương Hoà dừng lại, run lên. Sắc mặt cô trở nên tái nhợt hẳn, “Đó là ba mẹ của con!”
“Ồ, nếu không lầm thì ba mẹ con qua đời đã ba năm rồi phải không?”
“Vâng ạ.”
Lúc đó cô còn học Đại Học ở bên Anh. Vào một ngày Lương Hoà nhận được điện thoại của bà ngoại, mới biết ba mẹ đã bị tai nạn xe. Điều châm chọc là lúc xảy ra tai nạn hai người đang trên đường đi Toà Án giải quyết việc ly hôn. Ba và mẹ sống với nhau không hoà thuận điều này Lương Hoà vốn đã biết, hai người mâu thuẫn cả cuộc đời, cuối cùng đến lúc chết vẫn không tách rời nhau được. Nhưng cô không hiểu, chuyện đã ba năm rồi, bây giờ mẹ chồng cô nhắc tới họ để làm gì?
“Đừng ngạc nhiên. Lúc Hoài Ninh đem con về nhà đó hai đứa cũng đã kết hôn rồi, mọi sự đã xong ván đã đóng thuyền. Mẹ thấy con cũng hiền lành nhu thuận, nên cũng chiều theo ý nó. Dù sao từ nhỏ đến lớn mọi việc nó đều tự mình quyết định, nó muốn kết hôn ba mẹ vui còn không kịp nữa là. Có điều người thân của con từ đầu đến bây giờ chúng ta vẫn không gặp thấy một người nào, cho nên hơi tò mò. Bọn họ đều mất cả rồi sao?”
Đều mất cả rồi, ba mẹ cô cùng bà ngoại, tất cả đều mất rồi.
Thấy sắc mặt càng lúc càng tái của Lương Hoà, Lý Uyển dịu giọng xuống “Mẹ không cố ý gợi lại chuyện quá khứ, chỉ là có một vài vấn đề muốn hỏi con cho rõ. Theo mẹ biết được thì, trước khi ba mẹ con mất hai người luôn luôn cãi vã đòi ly hôn, con có biết nguyên nhân vì sao không?”
Lương Hoà mờ mịt, lắc đầu “Chẳng nhẽ không phải vì tình cảm tan vỡ hay sao ạ?”
Lý Uyển cười nhẹ “Vậy chắc là con không biết rồi. Lúc còn sống ba con công tác ở Sở công an thành phố C, bị tố giác vì tội tham ô. Mẹ con sợ bị liên can nên trước đó đã đưa con ra nước ngoài, sau đó mới đòi ly hôn với ba con, ai ngờ, a…”
Tiếng cười khẽ cuối cùng của bà nghe vào tai cô giống như kim đâm, giống như châm chọc, mỗi một lời bà nói ra như đạn oanh tạc, Lương Hoà nghẹn không phản bác được một câu nào.
“Nếu ba con không chết đú