Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341483
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1483 lượt.
cũng bật cười, cô không ngờ còn có lễ vật gặp mặt kiểu như vậy. Trong tâm trạng vui vẻ cô rửa tay muốn giúp Cố Hoài Ninh cùng nấu nướng, còn chưa sờ đến con dao đã bị anh nắm lấy tay, cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh.
“Hôm nay anh nấu cho, em ngồi xem đi.”
Tài nghệ thô lậu của cô bị thủ trưởng cự tuyệt một cách thẳng thừng như vậy, Lương Hoà vốn định giãy dụa muốn tiếp tục nhưng mắt liếc thấy một đống đồ ăn nhìn qua có vẻ khó nấu bày ở trên bàn bếp, liền sợ hãi rụt tay lại. Tay rụt được một nửa vô tình chạm vào thắt lưng anh, cô đột nhiên nhớ lại cái ôm nửa đường bị chết non lần trước. Một cảm giác khó tả bừng lên từ trong đáy lòng, do dự một lát, khẽ cắn môi Lương Hoà ôm lấy lưng anh.
Bàn tay đang nấu bếp khựng lại, anh cúi đầu xuống nhìn cánh tay trắng nõn sạch sẽ đang ôm lấy lưng mình, ngẩn người. Một lát sau anh cười khẽ. Vừa phải nấu cơm lại vừa bị ôm thế này, là tình huống mà lần đầu tiên anh gặp phải. Cô vợ đã không hỗ trợ chút nào, ngược lại còn quấy rối chồng, có điều anh thật sự vừa lòng với sự quấy rối này của cô.
“Em sao thế?”
“Không sao.”
Lương Hoà dúi mặt vào lưng anh cọ qua cọ lại. Cô không giải thích được cảm giác hiện tại trong lòng mình, đột nhiên chỉ muốn ôm anh một lát mà thôi. Mỗi lần anh làm điều gì khiến cho cô cảm động, phương thức biểu đạt duy nhất mà Lương Hoà có thể bày tỏ chính là ôm anh, không biết anh có hiểu được nỗi lòng của cô hay không nữa.
Ôm một lát Lương Hoà bỏ tay ra. Bỗng nhiên anh xoay người lại, đưa tay nâng cằm cô lên. Lương Hoà tim đập thình thịch, liếm môi bối rối định nói thì di động của anh đột nhiên vang lên. Hai người giật mình sửng sốt, rồi anh khẽ ho một tiếng trấn định lại cảm xúc, đi ra phòng khách nghe điện thoại. Lương Hoà đứng trong bếp ảo não, đột nhiên cô rất muốn dùng tay cào tường.
Chưa kịp dứt ra khỏi những suy nghĩ rối rắm thì anh đã trở lại, túm tay cô kéo vào trong phòng ngủ. Lương Hoà kinh ngạc há miệng, chẳng nhẽ anh nhịn không được, cúp điện thoại xong muốn “xủ tử hình” cô ngay tại chỗ?
“Sao.. sao vậy anh?” Cô tựa vào cạnh cửa, lúng túng hỏi.
“Diệp lão gia trở bệnh, đã vào viện rồi, chúng ta sang bên đó ngay lập tức.”
Cố Hoài Ninh vừa mặc quân phục vừa đưa áo khoác cho Lương Hoà, bảo cô mặc vào. Hai người sửa soạn xong anh cầm chìa khoá xe, nắm tay cô vội vã đi ra cửa.
o————–o
(*) Nhân sinh như kỳ: Đời người như một ván cờ
Người gọi điện tới là Diệp Dĩ Trinh, giọng nói bình tĩnh trấn định, thanh âm rất nhỏ, Cố Hoài Ninh đoán anh ta đang ở hành lang bệnh viện. Diệp Dĩ Trinh chỉ nói đơn giản là ông cụ bị ngất xỉu, không nói thêm gì nhiều. Nhưng Cố Hoài Ninh có thể đoán được tình huống qua giọng nói của Diệp Dĩ Trinh, hẳn là hiện tại trong lòng anh ta không được bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
Sức khoẻ của ông cụ vài năm nay kém đi rất nhiều. Mấy năm gần đây thường xuyên ra vào bệnh viện. Trước đây Diệp Dĩ Trinh còn làm việc ở thành phố T, hai cha con chỉ vì một chuyện mà mâu thuẫn gay gắt với nhau. Sau này chuyển cho dù đã chuyển công tác đến thành phố B gần nhà hơn, anh cũng ít khi về. Nhưng dạo gần đây do sức khoẻ của Diệp lão gia thật sự yếu đi nhiều lắm cho nên Diệp Dĩ Trinh mới thường xuyên có mặt ở nhà.
Cố Hoài Ninh nghĩ tới đây thì không nén được thở dài, phân vân không biết vì chuyện gì mà hai cha con đang yên lành thuận hoà lại trở nên mâu thuẫn căng thẳng như vậy. Anh quay đầu sang phía Lương Hoà, cô ngồi im mắt nhìn thẳng phía trước, từ lúc lên xe đến giờ vẫn không nói một câu nào.
“Em đừng lo lắng, ông ấy sẽ không sao đâu.”
Lương Hoà quay sang gượng gạo cười với anh một cái rồi lại tiếp tục nhìn phía trước như cũ, không trả lời. Không phải cô không muốn nói chuyện, mà là trong lòng đột nhiên có cảm giác áp lực khiến chính bản thân cô cũng không hiểu nổi.Taychân Lương Hoà dần trở nên lạnh ngắt, tâm trạng cũng hốt hoảng lên. Cảm giác này đã xảy ra ba lần trong đời, một lần là lúc ba mẹ bị tai nạn, lần thứ hai là khi bà ngoại mất, lần gần đây nhất là khi Cố Hoài Ninh bị thương. Mỗi lần trong lòng xuất hiện cảm giác này đều là những khi có chuyện không may xảy ra, Lương Hoà sợ, cực kỳ sợ. Giờ phút này cô chỉ có thể im lặng cầu nguyện ở trong lòng, mong sao sẽ không xảy ra chuyện gì với Diệp lão gia.
Cô cắn môi, mắt bắt đầu đỏ lên, “Có lẽ.. có lẽ là nhìn lầm thôi, có lẽ là người giống người.”
Diệp Vận Đồng cười khổ, “Dì thì có thể nhìn lầm, chẳng lẽ ông cụ cũng nhìn lầm được hay sao?”
Cố Hoài Ninh từ đầu đến cuối chỉ đứng lẳng lặng một bên, giờ phút này cũng đã nghe được phần nào ngọn nguồn sự tình. Anh nhẹ nhàng bước tới ôm lấy vai Lương Hoà, nhìn Diệp Vận Đồng nói, “Chúng ta chờ ông cụ tỉnh lại rồi hãy bàn tiếp về chuyện này được không? Bây giờ hãy nghỉ ngơi một lát đã.”
Cố Hoài Ninh ôm Lương Hoà ngồi xuống ghế xong anh đi ra ngoài, định mua mấy món đồ uống nóng cho hai người. Vừa đi qua đầu hành lang thì vô tình nhìn thấy Diệp Dĩ Trinh, anh ta mặc chiếc áo vest màu đen đang đứng trước cửa sổ nhìn ra bên ngoài