XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341475

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.

phục.”
Cố Hoài Ninh nhăn mặt nhíu mày hỏi “Là Trương Văn hả?”
Triệu Kiền Hoà gật đầu, “Thằng nhóc này ỷ vào người nhà, kiêu ngạo lắm, không coi ai ra gì cả.”
Cố Hoài Ninh cười khẽ, người như Trương Văn anh gặp cũng không ít. Từ đầu năm đến giờ con ông cháu cha được thăng chức càng ngày càng thường xuyên, chỉ cần là con cháu có dính dáng đến cán bộ cao cấp đều đã được nâng đỡ xem trọng. Kể cả ở Kinh Sơn này cũng có rất nhiều người là quý tử thiếu gia được“gửi” vào đơn vị, hoặc làm các chức quan nhàn tản rải rác ở các địa phương, làm việc thì ít mà ăn chơi thì nhiều. Trương Văn được ba anh ta trực tiếp đưa đến doanh trại đơn vị, Cố Hoài Ninh đoán ý của ông ấy là muốn Trương Văn rèn luyện tự lập thành tài, đừng chỉ mãi dựa vào thế lực gia đình. Có điều với các trường hợp như Trương Văn, thường hay bị người xung quanh che chở nịnh bợ, sinh ra thói kiêu ngạo vênh váo tự cho là mình có năng lực, chờ tới khi vấp váp mới biết thực tế đau đớn như thế nào.
Anh nói với Triệu Kiền Hoà “Phải chú ý tới thằng nhãi Trương Văn này.”
Triệu Kiền Hoà gật đầu, điều này anh cũng đồng ý với Cố Hoài Ninh.
Hai người tự nhiên nói chuyện công việc trước mặt Lương Hoà không hề kiêng dè, nhưng cô nghe mà như lọt vào trong sương mù không hiểu gì hết. Lương Hoà ngồi thẳng lưng lên nhìn về kính phía trước thì thấy xe đã vượt qua con đường rẽ vào Kinh Sơn, cô vỗ nhẹ vào ghế Triệu Kiền Hoà, nhắc anh đã đi lầm đường. Mặc dù chỉ mới đến nơi này vài lần nhưng cũng không đến mức quên đường, bởi vì bình thường các đường trên núi đều vòng vèo mấy lượt, chỉ riêng ở Kinh Sơn là cô thấy một đường đi thẳng tắp.
Triệu Kiền Hoà cười: “Anh không đi nhầm đâu, chúng ta đang đến nhà Diệp tướng quân mà.”
“Đến nhà Diệp lão sao?” Lương Hoà kinh ngạc hỏi.
Cố Hoài Ninh nói “Tạm thời em sẽ đến nhà Diệp lão gia ở hai ba ngày, trong thời gian này anh sẽ chuyển đồ đạc đến nhà mới, xong nhanh thôi.”
“Chuyển về Chúc Viện ở sao anh?”
“Ừm.” Bởi vì bình thường khi sống một mình anh ở trong ký túc xá Đoàn bộ, bây giờ có thêm cô, ở đó không tiện lắm, nên Đinh khoa trưởng của doanh trại đã cấp cho anh một căn hộ mới trong Chúc Viện – khu nhà dành cho thân nhân của các sĩ quan cao cấp trong Đoàn bộ.
“Nhưng.. ở nhà Diệp lão gia có phiền lắm không?” Cô nhíu mày buồn rầu hỏi.
“Không phiền gì cả.” Hơn nữa cũng đã đến nơi rồi.
o—————o
Diệp Vận Đồng đứng sẵn ở cửa đợi bọn họ, khi nhìn thấy Lương Hoà chị tỏ vẻ vui ra mặt, vội vã phân phó mỗi người một tay mang hành lý của cô vào trong nhà. Lương Hoà đứng bần thần một bên nhìn dáng vẻ bận rộn của chị, băn khoăn muốn giúp một tay liền bị chị ngăn lại. Chị ấn Lương Hoà ngồi xuống trên ghế sô pha bảo cô nghỉ ngơi, còn không quên dặn cậu em trai mình là Diệp Dĩ Trinh đi lấy trà nóng cho Lương Hoà.
Diệp Dĩ Trinh đẩy kính mắt trên sống mũi lên một chút, cười cười nhìn Cố Hoài Ninh, nói với Diệp Vận Đồng “Chính chủ còn ngồi ở đây, sao chị lại bảo em quan tâm chăm sóc, chờ cậu ta đi rồi tính sau.”
“Chính chủ” nghe vậy thì liếc mắt nhìn anh ta một cái, vẫn tác phong bất động ngồi im như cũ. Ngược lại Triệu Kiền Hoà ở bên cạnh thì vui vẻ hưng phấn, ba người bọn họ từ nhỏ lớn lên cùng nhau, sau đến lúc tốt nghiệp Trung học chuẩn bị thi Đại học thì Cố Hoài Ninh nhập ngũ, Diệp Dĩ Trinh đi Canada, chỉ có anh vẫn ở lại trong nước. Diệp Dĩ Trinh về nước muộn hơn Cố Hoài Ninh mấy năm, điều làm cho người ta không hiểu được là đường đường một người có bằng Tiến sĩ kinh tế như Diệp Dĩ Trinh, sau khi về nước lại chọn công việc là dạy học.
“Dĩ Trinh, bây giờ cậu vẫn còn dạy học phải không?”
“Vẫn. Ở Đại học B.”
“A, trường đó nổi tiếng lắm đấy, lịch sử cả trăm năm chứ không ít đâu. Năm đó tôi thi Đại học không đủ điểm vào trường này, sau đó không còn cách nào khác nên đành phải vào Đại học Quân sự.” Hồi đó anh học không giỏi, đi học cũng thường xuyên nghịch ngợm quậy phá, mãi đến năm lớp 12 mới bớt quấy rối một chút, chỉ tập trung học hành có một năm cuối, sau cùng lúc thi vào Đại học tuy thành tích không phải nổi bật lắm nhưng cũng đủ để ứng phó với ông cụ thân sinh trong nhà. Học Đại học cũng không cần gia đình nhúng tay can thiệp, tốt nghiệp xong rồi cứ thế từng bước anh đi làm sĩ quan.
Diệp Dĩ Trinh khẽ cười.
Lương Hoà ngồi im chăm chú nghe bọn họ ba người nói chuyện, cô không ngờ công việc của Diệp Dĩ Trinh lại là dạy học, bây giờ mới nhìn lại thì với hình thức anh ta nho nhã tuấn tú như thế cũng thật có vài phần giống dáng dấp của một giáo viên. Vừa nghĩ tới đây Cố Hoài Ninh đột nhiên buông tờ báo trên tay xuống, đứng dậy nắm tay cô: “Lên trên xem đi, chắc chuẩn bị phòng cho em xong rồi.”
Cô ngoan ngoãn nghe lời đứng dậy, cùng anh sóng vai nhau lên lầu, không biết rằng trên sô pha hai người đàn ông còn lại nhìn theo chằm chằm bằng ánh mắt thú vị.
Diệp Dĩ Trinh nói “Ngày xưa ai cũng nói Cố Tam là kẻ lạnh lùng không có tình cảm, xem đi, bây giờ cậu ta lại là người kết hôn sớm nhất.”
Triệu Kiền Hoà xoà cằm suy nghĩ một lúc rồi nói “Hắc hắc, bởi vì Lương Hoà là cô gái rất thú vị