Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.

.”
Diệp Dĩ Trinh nghe vậy thì gật đầu đồng ý, điều này, anh đã sớm được biết.
Phòng của Lương Hoà ngay bên cạnh phòng ngủ của Diệp lão gia. Trong phòng rất nhiều ánh sáng, mở cửa sổ lập tức sáng bừng lên. Hôm nay Diệp lão không ở nhà, biết Lương Hoà đến đã sớm dặn phải thu dọn căn phòng này cho cô, cho dù là ở hai ngày ông cụ cũng thích được ở gần cô.
Diệp Vận Đồng cười nói với Cố Hoài Ninh: “Không biết một già một trẻ này như thế nào mà hợp nhau đến vậy, ông cụ rất yêu mến cô ấy, đến mức chị đây cũng cảm thấy hâm mộ.”
Lương Hoà ngượng ngiụ cười còn Cố Hoài Ninh lại hơi nhíu mày, xem ra cô vợ của anh thật là có duyên với cả nhà họ Diệp, ai cũng nhìn cô hợp mắt hết.
Ăn cơm tối xong Cố Hoài Ninh và Triệu Kiền Hoà cùng nhau ra về, còn có bao nhiêu việc đang chờ hai người giải quyết. Diệp lão gia về nhà thấy Lương Hoà đã đến thì vui mừng, hai người gặp nhau nói chuyện một lúc lâu, mãi tới khi Diệp Vận Đồng thúc giục ông cụ mới chịu đi nghỉ ngơi, cả ngày hôm nay ông đi nhiều, lúc nói chuyện cũng không giấu được vẻ mệt mỏi.
Diệp Dĩ Trinh im lặng ngồi trên ghế xem tập tài liệu dày cộp, tới khi Diệp Vận Đồng đỡ ông cụ lên gác mới đặt tài liệu xuống bàn, đưa tay ấn lên thái dương khẽ xoa xoa.
Lương Hoà không quá quen thuộc với anh, ngồi cùng nhau như vậy cô cảm thấy không được tự nhiên, dợm đứng lên muốn về phòng ngủ, ghế đối diện người đàn ông đột nhiên duỗi tay ra, chăm chú nhìn thẳng về phía cô, nói một câu khiến Lương Hoà mờ mịt không hiểu:
“Cô rất giống người đó, chẳng trách là..”
Ôi chao?! Thế này là sao? Anh ta nói xong liền đứng dậy đi luôn lên gác, một câu như vậy khiến Lương Hoà cảm thấy mình hồ đồ luôn. Cô nhịn không được cảm thấy thật bực bội buồn rầu, phát hiện ra một điều là mấy người bên cạnh mình người nào người nấy đều có một đặc điểm giống nhau, đó là lâu lâu lại quăng cho cô một quả bom.
o—————–o
Đang bận rộn tíu tít đi làm hàng ngày, ở đây lại trở nên rảnh rỗi đến mức nhàm chán, Lương Hoà thật sự không quen. Bây giờ cô không phải mỗi ngày đi làm, Cố Hoài Ninh thì lại bận đến mức như rồng thấy đầu mà không thấy đuôi, cả ngày cũng không gặp anh. May mà còn có việc để cô làm đó là nói chuyện giải trí, chơi đùa cùng Diệp lão tướng quân. Trước khi đi cô đã gửi đơn từ chức cho Lục Thừa Vấn, dựa vào thói quen mỗi ngày đều kiểm tra hộp mail của anh thì giờ này chắc chắn anh đã đọc được thư của cô rồi. Nhưng hai hôm nay sáng nào Lương Hoà cũng đến thư phòng lên mạng xem mail, vậy mà vẫn không thấy có thư mới nào cả. Gọi điện cho Hạ An Mẫn muốn thăm dò tin tức cũng chẳng thấy cô cô nhắc gì tới, chỉ nói luyên thuyên oanh tạc buôn chuyện với cô một hồi lâu, cuối cùng trước khi gác điện thoại vẫn không quên chúc cô sống hạnh phúc và sớm sớm biến thành bà bầu bụng to.
Cúp điện thoại xong Lương Hoà đột nhiên cảm thấy hốt hoảng. Chuyện rời đi nhanh như vậy trong lòng cô vốn vẫn còn băn khoăn bất an, dù cố gắng che giấu nhưng với tính cách tinh tế của Cố Hoài Ninh, anh vẫn nhận ra, cho dù là anh không tỏ vẻ hay lộ ra một điều gì, nhưng Lương Hoà biết, cô không giấu được điều gì khỏi tầm mắt của anh.
Diệp Vận Đồng thấy cô rối rắm như vậy thì thở dài, nói chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Tâm tư nhạy cảm là cũng tốt, nhưng nếu dùng không đúng chỗ thì chỉ thành tự ép buộc làm khổ chính mình. Nếu Hoài Ninh đã đưa em đi rồi chẳng lẽ lại không lo được cho em hay sao. Hơn nữa, trong chuyện này chính là bác gái hành động không đúng. Em còn băn khoăn cái gì nữa cho thêm mệt đầu óc.”
Tối hôm vừa mới tới, Diệp Vận Đồng sợ Lương Hoà ngủ một mình buồn nên đến trò chuyện cùng cô. Lương Hoà tắm rửa gội đầu xong, Diệp Vận Đồng ngồi một bên vừa lau tóc sấy tóc cho cô vừa ân cần nói như vậy, bàn tay chị vuốt trên mái đầu kèm theo tiếng máy sấy rì rì, ngọn gió thổi ấm áp, Lương Hoà lười biếng tựa vào giường, quyết định không thèm nghĩ nữa.
Cuộc sống như vậy trước kia cô từng mong muốn mà không thể có, nay điều đó thật sự đã đến, còn xảy ra ngay trước mặt, cô không thể lùi bước lại. Nếu đơn từ chức đã được phê chuẩn rồi thì đường lui cũng không còn nữa, có do dự cũng không giải quyết được điều gì.






“Cộp” một tiếng, ly trà đặt xuống bàn vang lên vọng vào tai Lương Hoà, cô giật mình bừng tỉnh thấy Diệp lão với đôi mắt hiền hoà trìu mến nhìn cô, ánh mắt trời từ ban công chiếu vào khiến cô chói mắt, theo bản năng Lương Hoà lấy tay che mắt lại.
“Nghĩ cái gì mà bần thần cả người thế hả, đi lấy cờ nhảy ra đây, chúng ta lại chơi tiếp.”
Lương Hoà cười ngọt ngào vâng dạ rồi đứng lên đi lấy bàn cờ. Không biết vì sao dạo gần đây ông cụ luôn thích chơi cờ nhảy với cô, cả ngày hơn nửa thời gian nếu không phải nghe Côn Khúc thì là chơi cờ nhảy. Lúc chơi lại còn thường xí xoá đánh đi đánh lại, mỗi lần Lương Hoà bĩu môi oán giận thì ông lại cười “Ấy chết, quên mất quên mất, lần sau sẽ chú ý.”
Lương Hoà vừa bày bàn cờ vừa nói “Lần này ông không được chơi ăn gian đâu nhé, đi rồi thì không được hối hận đi lại.”
Diệp lão gia


Old school Swatch Watches