Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341472

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1472 lượt.

ả người luôn toát ra một loại khí thế mãnh liệt.
Lương Hoà quay sang lật dở những tấm ảnh của mình. Lúc nhỏ cô thường rẽ tóc hai bên rồi tết bím lại, sau này mới buông xoã ra. Bất kể là pose hình kiểu gì đều cười một cách ngây ngô khờ khạo, nhìn vào chẳng có vẻ gì gọi là thông minh sáng láng cả. So sánh ảnh của hai người với nhau làm cho Lương Hoà cảm thấy uể oải chán nản, có lẽ khí chất là loại từ bé sinh ra thì đã có sẵn, cô vốn mềm yếu, cho dù cố gắng mạnh mẽ ra sao đi nữa cũng không có khả năng át được khí thế của anh.
Lật lật qua lại nhìn thêm một lần, lúc gấp lại bỗng nhiên rơi ra một tấm ảnh. Lương Hoà nhặt lên nhìn, ngạc nhiên trợn tròn mắt. Cô xem album cả buổi tìm cũng không ra một tấm ảnh nào của mẹ anh, vậy mà lúc này lại nhìn thấy có hình của một cô gái.
Cô gái khoảng mười bảy, mười tám tuổi, tóc buộc cao sau đầu, mặc bộ váy áo màu trắng, dáng vóc rất xinh xắn. Là ai nhỉ? Lương Hoà cẩn thận nhớ lại khuôn mặt của Lục Khinh Vũ, lắc đầu phủ định. Cô giơ bức ảnh về phía ánh sáng nhìn kĩ lại thêm lần nữa, lờ mờ phía mặt sau hình như còn có chữ viết. Lương Hoà lật lại, dòng chữ nhìn thấy làm cô nao nao trong lòng.
Cô không rõ lắm dạng chữ viết anh thường dùng, cho nên xem những nét bút mạnh mẽ này một hồi lâu Lương Hoà vẫn không thể xác định được đó có phải là nét chữ của anh hay không. Vì thế khi nhìn dòng chữ tiếng Anh đó, Lương Hoà có cảm giác thật xa lạ, giống như, đó không phải là Cố Hoài Ninh mà cô từng biết.
Princess Lin.
Bàn tay cầm bức ảnh của Lương Hoà run run.
Dưới lầu vọng lên tiếng còi ôtô, di động đặt ở đầu giường cũng ong ong rì rì chấn động. Lương Hoà bừng tỉnh, ngắt điện thoại, cầm túi xách đi xuống nhà.
Diệp Vận Đồng ngồi trong xe chờ sẵn, thấy cô xuống thì nghiêng người sang mở cửa xe, Lương Hoà đứng ở hiên nhà do dự một chút, cuối cùng vẫn bước xuống.
Cô ngồi im nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ tới Diệp Vận Đồng có thể là dì của mình, tâm trạng Lương Hoà bắt đầu chần chừ.
“Lần này ông cụ ngất xỉu một cái mà làm hôn mê choáng váng cả đám người. Hừ, thế có quá đáng không cơ chứ!”
Lương Hoà khẽ nhếch miệng, lại cố nín để không bật cười lên. Ngày hôm qua từ lúc Diệp Vận Đồng nói câu đó, cô đã hiểu được tất cả mọi chuyện, chỉ có điều là khó chấp nhận nó mà thôi. Từ khi bà ngoại qua đời tới giờ, cô đã quen với việc bên người không còn thân thích nào khác ngoài chồng. Đột nhiên xảy ra chuyện này cùng với việc có thêm vài người thân, thế giới yên bình của Lương Hoà bỗng chốc bị đảo lộn. Những điều cô chưa từng nghĩ tới bao giờ, những ngươì cô chưa từng tưởng tượng tới, lại bỗng nhiên xuất hiện trong cuộc sống của mình, tâm trạng cô đương nhiên là luống cuống. Huống hồ, người ông ngoại này làm cho Lương Hoà có cảm giác thất vọng.
“Chị Diệp”. Gọi như vậy xong Lương Hoà lập tức im bặt, xưng hô thế này bây giờ cũng không thể gọi được nữa. Cô quay đầu nhìn sang Diệp Vận Đồng, “Bây giờ, nên xưng hô như thế nào đây?”
Diệp Vận Đồng cười khổ sở, “Thôi được rồi, đừng rối rắm, đợi lát nữa rồi chúng ta sẽ nói chuyện sau.”
Xe lướt vào trung tâm thành phố dừng ở trước cửa một quán cafe. Lương Hoà xuống xe nhìn thấy tấm biển bệnh viện dựng cách đó không xa liền thở dài, cúi đầu đi vào trong quán.
“Cuộc sống ở đây chắc vẫn chưa quen phải không? Chờ bệnh tình ông cụ ổn định lại một chút rồi dì đưa đi thăm thú xung quanh. Công tác của Hoài Ninh thì rất bận, Triệu Kiền Hoà kia cũng vậy, Diệp Dĩ Trinh thì cháu lại càng không cần trông cậy gì nhiều.”
Lương Hoà nhớ tới chuyện Triệu Kiền Hoà từng nói sẽ làm hướng dẫn du lịch cho cô thì mỉm cười, mở túi xách lấy ra album đưa cho Diệp Vận Đồng.
“Ảnh của bà ngoại giữ lại không nhiều, chỉ có mấy tấm này thôi, chị đưa cho ông cụ xem đi.”
Diệp Vận Đồng cầm album trên tay miệng khẽ nở một nụ cười khổ, “Lương Hoà, dì biết cháu có khúc mắc trong lòng. Nhưng chẳng nhẽ cháu không muốn gặp ông một chút sao? Mấy hôm nay ngày nào ông cũng nhắc tới cháu cả.”
Lương Hoà rũ mắt nhìn xuống, một lát sau nhẹ giọng trả lời: “Chị Diệp, xa bà ngoại bao nhiêu năm như vậy, chị có từng nhớ tới bà không?”
Câu hỏi của cô khiến Diệp Vận Đồng sửng sốt, có nhớ hay không ư? Người phụ nữ đó từ lúc chị còn nhỏ đã không được sống cùng, cũng không ở gần, chỉ còn có mấy bức ảnh chụp để lại, chị có từng nhớ hay không? Kể từ khi ba mình đưa về một người vợ khác, kèm thêm Diệp Dĩ Trinh bé nhỏ oa oa còn quấn trong tã lót, chị chưa từng đi tìm lại đáp án xác thực cho vấn đề này. Tình cảm đối với mẹ của chị rất phức tạp. Hồi đầu tiên khi ba mẹ mâu thuẫn với nhau vì người phụ nữ khác thì chị còn hận ba mình, nhưng khi mẹ dẫn chị gái bỏ đi không một lần quay trở về, chị lại bình tĩnh hơn rất nhiều, ở lại bên ba, an tâm ổn định cuộc sống.
“Nhớ hay không nhớ, người đó vẫn là mẹ của mình, vẫn là người quan trọng trong sinh mệnh, đã đi vào tâm khảm của mình. Trên người có một nửa máu thịt là do bà đã ban cho, làm sao muốn quên thì có thể quên được chứ.” Nói xong chị nhìn Lương Hoà, trong đôi mắt chan chứa thanh thản và dịu dàng, “Có lẽ cháu đã biết chuyệ