pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1679 lượt.

n trước đây ông cụ phản bội bà ngoại, khi bà ra đi thì dì còn nhỏ lắm, lúc đó dì cũng hận ông cụ, nhưng cháu biết không Lương Hoà, sự yêu thương và hận thù của con người có đôi khi không duy trì được bao lâu, nhất là vào thời điểm chính mình bị bỏ rơi không người nào quan tâm tới. Bà ngoại ra đi không dẫn dì theo, bỏ dì ở lại, lúc đó dì bắt đầu hận bà ấy, chấp nhận an tâm ở lại với ông. Bây giờ nhớ lại vẫn còn cảm thấy buồn cười, thật ra bao nhiêu năm đã trôi qua rồi, tất cả đều đã thành quá khứ.”
Lương Hoà cúi đầu lẳng lặng nghe.
“Sau này ông cụ bắt đầu ân hận, sống cùng mẹ của Dĩ Trinh cũng cẩn thận hơn rất nhiều. Bà ấy cũng là người hiền lành, nhưng tâm tư lại đa sầu đa cảm, qua đời rất sớm. Sau đó sức khoẻ của ông cụ cũng yếu dần, Dĩ Trinh cũng không thường về nhà, bao nhiêu năm qua, ông ấy sống cũng rất cô đơn.”
Lương Hoà đột nhiên nhớ lại lúc chơi cờ ngày hôm đó, Diệp lão nói một câu“Nhân sinh như kỳ, nhân sinh như kỳ, mỗi một bước đi đều không thể hối hận, không thể quay đầu lại được nữa.” Không thể đi trở lại, không thể bôi xoá đi, cũng không thể lui về phía sau, chỉ có thể chấp nhận số mệnh mà bước tiếp, cho dù đánh mất đi những gì quý giá nhất đời cũng không thể lấy lại được. Lương Hoà dường như đã hiểu, ông cụ đã thật già đi.
Diệp Vận Đồng nắm lấy bàn tay đặt trên bàn của Lương Hoà. Ngẩng đầu cô nhìn lên, đôi mắt Diệp Vận Đồng sâu thẳm, đen và sáng, không khác chút nào với đôi mắt của bà ngoại. Lúc trước cô vẫn còn hâm mộ những người có đôi mắt vừa to vừa đen, mẹ cô và bà ngoại đều có đôi mắt như vậy, chỉ có cô là ngoại lệ.
“Lúc nào đến gặp ông đi, nhé?”
Lương Hoà cúi đầu nghĩ, ừm khẽ một tiếng. Ánh mặt trời hiếm hoi của mùa đông tràn qua cửa kính quán cafe, chiếu lên mặt bàn. Lương Hoà bỗng nhiên nhớ tới một việc, nói:
“Chị Diệp, có thể giúp em một việc được không?”
“Chuyện gì?” Diệp Vận Đồng nâng ly cafe lên uống một ngụm, hỏi. Thuyết phục được Lương Hoà tâm trạng chị cũng thoải mái hơn rất nhiều, lát nữa về báo cáo kết quả ông cụ hẳn là rất vui vẻ. Aiii, chị thở dài, con bé này nhìn cứ im im lẳng lặng như thế, mà thực ra thì tính tình lại rất cứng rắn.
Lương Hoà cười nhẹ, rút tấm ảnh từ trong túi xách đưa ra trước mặt Diệp Vận Đồng.
“Chị nhìn xem người trong tấm ảnh này là ai vậy?”






Khắc trong tâm khảm -
Khi về tới nhà đã gần chạng vạng tối. Diệp Vận Đồng vốn định đưa cô về nhà nhưng đột ngột bệnh viện gọi điện tới nên chị đành vội vàng chạy đi. Trước khi đi Diệp Vận Đồng vẫn dặn Lương Hoà đừng quên đến thăm ông một chút. Lương Hoà đồng ý, bởi vì dù sao thì cô vẫn phải đến thăm, cho dù là trong lòng còn lấn bấn nhiều khúc mắc.
Lúc về trên hành lang có thoang thoảng mùi thuốc thơm bay ra từ phòng cô Nhậm ở tầng hai. Thấy cô đi qua cô cười cười thay cho lời chào. Chồng cô là phó doanh trưởng gần với doanh của Cố Hoài Ninh, ban đầu ông ấy là lính tình nguyện công tác ở tổ quân nhu, sau đó Tổng cục Hậu Cần mở lớp bồi dưỡng cho các sĩ quan, cấp trên liền cử ông đi học. Sở dĩ Lương Hoà nhớ rõ chuyện này là vì hôm qua khi giới thiệu hàng xóm Cố Hoài Ninh vô tình kể lại, rằng trước khi lấy chồng nhà cô Nhậm kinh doanh khách sạn, nên chuyện bếp núc nấu nướng cô rất rành rẽ, làm đồ ăn rất ngon, còn nhắc cô khi nào rảnh rỗi thì xuống học cô nấu vài món ăn.
Cố Hoài Ninh bận rộn công việc, anh sợ một mình cô ở nhà ăn uống thất thường, không thể chỉ ăn cháo uống sữa. Ý tứ của anh Lương Hoà đều hiểu hết. Nghĩ tới đây lòng cô rung lên, không quá khó khăn để có thể nhìn ra, cho dù là việc gì, lúc nào, anh đều tính toán cho kế hoạch tương lai lâu dài của hai người. Trước khi tới đây dù cô còn lo sợ bất an, nhưng vẫn tràn ngập hưng phấn chờ mong vào cuộc sống ở tương lai. Nhưng có một số việc đột nhiên phát sinh, Lương Hoà vẫn không thể lập tức cân bằng ngay được.
Lương Hoà cười với cô Nhậm, định lên cầu thang đi tiếp thì cô gọi lại. Cái cách cô gọi làm Lương Hoà cứng đờ cả người:
Lương Hoà cúi đầu khẽ ừm một tiếng, giơ tay ra tiếp lấy chiếc muôi trong tay anh,“Để em nấu cho.”
Anh liếc nhìn cô một cái, ánh mắt này làm Lương Hoà chột dạ, giãy dụa nói: “Em cũng có thể nấu được cháo mà.” Dừng một chút cô lại than thở “Anh đừng nghĩ em vô dụng đến mức như thế được không?”
Với giác quan tinh tế anh liền nhận ra tâm trạng cô có vẻ không bình thường, cười bất đắc dĩ anh đưa muôi cho cô, lui về phía sau đứng tựa vào cạnh cửa, xem cô nấu cơm.
Trong ấn tượng của anh Lương Hoà không được gọi là béo, lúc này cô đã cởi áo khoác ra vóc người trông lại càng mảnh mai. Áo dài tay màu xám ôm sát người, lộ những đường cong một cách rành mạch. Cơ thể của cô đã không còn xa lạ gì đối với anh, nhưng cảm giác mềm mại mà cô mang lại vẫn còn như vừa mới đây, anh vẫn chưa kịp thưởng thức đầy đủ. Đôi mắt Cố Hoài Ninh liếc qua một lần, cuối cùng ánh mắt anh dừng lại ở vòng eo thon thả của cô.
Cảm giác bị nhìn chằm chằm làm Lương Hoa run rẩy cả da đầu, chiếc muôi trên tay quấy quấy đảo đảo trong nồi một cách