Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341451

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1451 lượt.

ực như một viên thuốc an thần, Lương Hoà lắc đầu nói “Không cần, chúng ta vào đi thôi.”
Giọng nói của cô lộ rõ vẻ uể oải, tâm sự rối rắm vẫn chưa gỡ bỏ được hoàn toàn, anh mỉm cười, vòng cánh tay ôm ngang vài cô đi vào bên trong.
Phòng bệnh của Diệp lão ở cuối hành lang, có không gian yên tĩnh rất thích hợp cho việc dưỡng bệnh. Hơn nữa do ban đầu gia đình cẩn thận đề nghị nên phòng ông được an bài ở bên cạnh phòng trực ban, 24/7 đều có bác sĩ chuyên khoa toạ chẩn. Đối với những chế độ đãi ngộ kiểu như vậy Lương Hoà nhìn nhiều cũng đã thấy quen, thở dài giơ tay lên gõ cửa.
Cô gõ nhẹ vài cái, người ra mở cửa là một cô y tá, sắc mặt cô ta mới đầu tỏ vẻ không kiên nhẫn, khi ánh mắt chạm tới Cố Hoài Ninh thì giật mình, lập tức đổi ngay thái độ dùng tay chỉ chỉ vào bên trong phòng, ý bảo mọi người đều đang nghỉ ngơi. Cố Hoài Ninh tỏ vẻ đã hiểu, hơi gật đầu cám ơn y tá xong liền hé cửa khẽ khàng đi vào.
Lương Hoà cắn nhẹ môi rồi cũng bước theo anh, trong lòng lại thầm oán, thật là trông mặt bắt hình dong, phân biệt đối xử.
Diệp lão đang ngủ, ở gian ngoài trên ghế sô pha cũng nằm một người, tư thế ngủ không yên ổn, giày cũng chưa cởi, cravat nới lỏng xộc xệch đổ sang một bên, trên người chỉ đắp một chiếc áo vest mỏng manh. Đó là Diệp Dĩ Trinh.
Cô gặp Diệp Dĩ Trinh chỉ mới có hai lần, mỗi lần gặp nhau anh ta đều ăn mặc rất chỉnh tề, tuấn tú, cử chỉ tao nhã hào phóng, tình trạng suy sụp như thế này quả là không dễ mà nhìn thấy. Dù diện mạo anh tuấn, nhìn kĩ lại thì không thấy giống Diệp lão mấy, có lẽ khuôn mặt giống mẹ anh ta nhiều hơn. Qua đó có thể đoán được, hồi trẻ mẹ anh ta nhất định là người phụ nữ rất đẹp.
Nghĩ tới đây ánh mắt cô loé sáng một chút, cầm tay người bên cạnh, nói nhỏ “Em vào nhìn ông ấy một chút, nhé anh?”






Người kia gật đầu, cười khẽ.
Phòng bệnh của Diệp Lão khá rộng, rất sạch sẽ, thuần một màu lam nhạt, chỉ có trên tủ đầu giường đặt một bình hoa, bên trong cắm một cành hoa mai màu phấn hồng, điểm tô một chút khí sắc cho căn phòng bệnh lạnh lẽo. Lương Hoà nhớ lại có một buổi tối trước khi đi ngủ nói chuyện phiếm cùng Diệp Vận Đồng, chị kể ông cụ rất thích hoa mai, lúc đó cô còn thốt lên thật là trùng hợp, cô và bà ngoại cũng đều thích nhất hoa mai. Bây giờ nghĩ lại điều đó, đột nhiên cảm thấy quả thật giống như một trò đùa của tạo hoá.
Tập ảnh của cô đặt nghiêm chỉnh ở đầu giường. Mặc dù Lương Hoà xem nó như báu vật, cất giữ vô cùng cẩn thận, nhưng những bức ảnh ấy cũng đã có từ lâu lắm, qua bao thời gian bìa ảnh đã hơi cũ nát, cầm trên tay có cảm giác thô nhám ram ráp. Lương Hoà lật từng tấm ảnh, nhìn chăm chú vào nụ cười của mẹ và bà ngoại, những nụ cười mà cô đã sớm ghi khắc vào trong trái tim mình.
Lương Hoà nhớ rõ hồi còn sống bà ngoại từng nói rằng, chụp ảnh cũng không chắc chắn sẽ giữ mãi mãi được, chỉ có ghi tạc ở trong đầu, khắc sâu vào trong tim mới vĩnh viễn quên không được. Khi nhớ lại những lời này cô bỗng nhiên muốn hỏi Diệp lão, ở trong trí nhớ của ông, hình bóng của bà ngoại có phải đã sớm trở nên mơ hồ không còn rõ nữa?
Đang ngủ say Diệp lão bỗng nhiên cựa người trở mình rồi ho khan vài tiếng. Mảnh chăn trượt xuống hơn phân nửa, Lương Hoà vội vàng buông mấy tấm ảnh đi kéo chăn lại cho ông, động tác của cô rất nhẹ để không đánh thức người đang ngủ. Làm xong định rụt tay lại đột nhiên ông mở bừng mắt ra, trong đôi mắt già nua bừng sáng một nụ cười.
Lương Hoà dìu ông nằm thẳng xuống rồi kéo chăn đắp lại hoàn chỉnh. Ẩn ý của ông cô không phải không hiểu, chỉ có điều nếu muốn cô ngay lập tức nhận người ông ngoại này thì cô không thể làm được.
Đợi ông cụ ngủ rồi Lương Hoà mới khép lại cửa nhẹ nhàng đi ra ngoài. Vừa xoay người đã gặp đôi mắt đen sâu sắc của Diệp Dĩ Trinh, cô giật mình hoảng sợ. Thấy động tác hoảng hốt của cô đối phương cũng chỉ hơi hơi nhướn mày, lại cầm khăn rửa mặt tiếp, chỉ có khoé miệng hơi nhếch lên lộ ra một chút tươi cười, khiến người y tá đứng bên cạnh nhìn thấy cũng đỏ mặt lên.
Nhịn không được Lương Hoà lại mím mím miệng, mắt nhìn chung quanh một vòng cũng không thấy Cố Hoài Ninh đâu, định hỏi thì Diệp Dĩ Trinh đã nói trước,“Cố Tam vừa có điện thoại, đơn vị có việc gấp, bảo tôi đưa cô về.” Dừng một chút anh nói thêm, “Chào buổi sáng”.
Lương Hoà hụt hẫng trong lòng , khi nghe đến câu cuối cùng của anh thì ngẩng đầu nhìn ra mặt trời bên ngoài cửa sổ, “Giờ này đâu còn sớm nữa.”
Diệp Dĩ Trinh xoa xoa cổ lộ vẻ mệt mỏi, nở nụ cười ôn hoà, “Được rồi, có muốn tôi đưa về bây giờ không?”
Lương Hoà rất muốn cự tuyệt, nhưng nghĩ lại đoạn đường xa lắc từ bệnh viện về tới nhà, cô lại nói “Tất nhiên.” Nghĩ một chút lại bổ sung thêm “Quân lệnh như núi mà.”
Diệp Dĩ Trinh nghe vậy thì nhịn không được bật cười lên, cô y tá đứng bên cạnh lại xuân tình nhộn nhạo.
Thời tiết hôm nay đã ấm hơn một chút, tuy rằng ánh mặt trời không xua tan được cái lạnh lẽo băng giá của mùa đông nhưng cũng làm cả không gian bừng sáng lên. Lương Hoà lên xe, hai tay không