Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342033
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.
>Bởi vì Mạnh Cổ đi làm trở lại. Anh xin nghỉ làm một tuần dưỡng bệnh, sau khi quay trở lại làm việc, công việc chồng chất như núi, hơn nữa cần phải điều bác sĩ làm thay anh trở về đúng vị trí, cho nên anh càng bận rộn hơn.
Mà công việc của cô, trừ việc bận rộn yêu đương, cô cũng bận rộn không kém.
Triệu Hạ bên kia gọi điện nói có mấy mối làm ăn mới, sau đó nói có loại bao cao su mới đưa ra thị trường. Tuy rằng Trần Nhược Vũ chỉ làm tạm thời nhưng Triệu Hạ rất chiếu cố cô, có chút thông tin mới là liền báo ngay cho cô để cùng nhau tác chiến. Mấy ngày nay, sản phẩm mới tung ra thị trường, Trần Nhược Vũ lợi dụng việc chạy đi kiếm khách hàng, đến các cửa hàng để điều tra thị trường, sau đó nói với mấy mối cũ về sản phẩm mới. Kể từ đó, công việc của cô bận rộn tối ngày, không có thời gian gặp mặt Mạnh Cổ.
Ngày đó, Trần Nhược Vũ lợi dụng công việc đi tìm khách, đi tới văn phòng của Triệu Hạ, cùng cô ấy thảo luận về vấn đề tiêu thụ, trong lúc đang đợi Triệu Hạ thì cha cô gọi điện tới. Hỏi cô và Chu Triết tiến triển như nào rồi.
Trần Nhược Vũ nói rõ tình hình thực tế, có hẹn gặp nhưng không thành, đôi bên đều coi nhau là bạn cho nên không có cơ hội phát triển thành người yêu.
Cha Trần ngừng lại một chút, cảm xúc thất vọng lộ rõ. Trần Nhược Vũ muốn thở dài nhưng cô đành nhịn xuống. Gia đình là một cửa ải cô nhất định phải vượt qua. Cho dù là chuyện yêu đương, cô muốn tự mình phải có quyền quyết định. Cô không biết sau khi quay trở về thành phố A thì thế nào, nhưng bây giờ, ngay tại lúc này cô muốn đi theo con đường trái tim mách bảo.
Cha Trần nói vài câu: “Con lớn rồi, có đủ tay đủ chân, cha mẹ không ép được con, con có chủ ý của mình, nhưng cha mẹ có kinh nghiệm sống hơn con, cha mẹ biết trong cuộc sống sẽ xảy ra những gì. Con nên chăm sóc bản thân mình, thử quen biết với Chu Triết xem. Sắp tới năm mới rồi, lúc đó hai đứa cùng nhau về đây, có chuyện gì thì về đến nhà rồi nói tiếp.”
Trần Nhược Vũ cảm thấy bất lực, rõ ràng cô đã nói muốn được tự quyết định, nhưng cha cô lại không nghe thấy hoặc vờ như không nghe thấy, vẫn có thái độ như trước. Đương nhiên, tất cả suy nghĩ này đều là do mẹ cô. Mẹ cô là người có cá tính mạnh mẽ, ngang tàng, cha cô thì ôn hòa lúc nào cũng thuận theo ý mẹ cô, nhưng hai người đều nhất trí trong việc quyết định đưa ra ý kiến thống nhất.
Đây là cuộc sống của gia đình cô. Trong nhà có một người tai quái thì người kia phải nhường nhịn. Có lẽ không phải là nhường nhịn, mà phải nói rằng đây là một phần trong cuộc sống hạnh phúc của cha cô.
Trần Nhược Vũ cúp điện thoại, nhịn không được thở dài một hơi. Triệu Hạ vừa hay vào tới nghe thấy tiếng thở dài hỏi cô có chuyện gì, Trần Nhược Vũ thuận miệng trả lời rằng cha mẹ cô muốn cô quay về nhà lo chuyện lập gia đình. Triệu Hạ nói, cô ấy còn muốn cùng cô thảo luận có nên giao hết cả đợt sản phẩm mới này cho cô hay không. Bởi vì, nếu là bạn hàng của Trần Nhược Vũ, đều được đánh giá cô rất tốt, mặc kệ lượng sản phẩm tiêu thụ như thế nào đều khen ngợi Trần Nhược Vũ. Cô cảm thấy hợp tác rất vui vẻ, Trần Nhược Vũ lại có trách nhiệm, nên trong việc kinh doanh ít gặp những rắc rối.
Trần Nhược Vũ được khen ngợi, tỏ ra rất cảm kích: “Mình chỉ bán số lượng nhỏ nên lượng hàng nhập vào cũng ít, vấn đề sẽ ít rắc rối hơn.”
“Hay là bạn nghĩ đến khả năng phải trở về thành phố C? Nói như này đi, mình có một đại lý ở đó, thành phố C cũng không có quản lí, mình cũng xem qua số lượng tiêu thụ, thị trường ở đó cũng được. Mình muốn làm nhưng không được, cũng đang muốn tìm người giúp đỡ. Nếu bạn muốn quay trở về thành phố C thì nhất định phải nói cho mình biết, mình bỏ vốn, bạn tới đó làm, chúng ta sẽ cùng nhau làm tổng đại lý ở thành phố C, bạn thấy thế nào?”
Trần Nhược Vũ vô cùng kinh ngạc, cảm thấy vừa mừng vừa lo. Từ lúc nào số của cô lại đỏ chói đến vậy nhỉ?
Vào giữa đêm, Trần Nhược Vũ mới về nhà. Trong nhà tối om, không có bóng người. Lương Tư Tư đi du lịch còn chưa về khiến cho Trần Nhược Vũ cảm thấy có chút hiu quạnh.
Cô nấu cho mình một bát mì, vừa nấu vừa suy nghĩ nếu cô và Mạnh Cổ kết hôn, mà cô lại giống như bây giờ tăng ca suốt đêm, vậy ai sẽ nấu cơm? Không biết tay nghề của Mạnh Cổ như thế nào, hơn nữa anh tăng ca còn khiếp hơn cả cô.
Vừa ăn cô vừa tự hỏi chính mình, đúng là suy nghĩ nhiều quá.
Tiếng chuông báo có tin nhắn gởi tới, Trần Nhược Vũ cầm lên xem, là Mạnh Cổ. Trong tin nhắn, anh nói mấy ngày nay không nhận được lời chủ động hẹn gặp mặt của Trần Nhược Vũ, cho nên trước mắt anh cố gắng cho qua chuyện này.
Trần Nhược Vũ đọc tin nhắn rồi cười haha.
Cô gọi điện cho anh.
“Anh đang làm gì?”
“Vừa mới phẫu thuật xong, đang ăn cơm hộp. Còn em?”
“Em vừa về đến nhà, đang ăn mì.”
“Sao về muộn thế?”
“Uhm, em mới xong việc. Anh ăn cơm hộp xong là về nhà luôn à?”
“Đúng vậy, không có ai hẹn anh, cho nên anh đành phải về nhà.”
“Muộn rồi, đừng hẹn hò với ai. Anh về nhà sớm một chút, ngày mai có phải đi làm không?”
“Biết rồi.”Mạnh Cổ thở dài, thực ra anh cũng mệt gần chết: “Vậy em ăn mì xong