Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342031
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.
, em muốn làm gì?”
“Uhm, em đang định suy nghĩ về cuộc sống của em.”
“Thay vào đó em nên lo những chuyện đứng đắn khác đi.”
“Cuộc đời con người có gì mà không đứng đắn? Anh nói xem, chuyện gì thì mới đứng đắn chứ?”
“Nếu thế thì em nên hẹn hò với một vị bác sĩ ngoại khoa vĩ đại, đẹp trai ngời ngời, bồi dưỡng tình cảm, nói chuyện yêu đương.”
Trần Nhược Vũ bật cười haha, nói rất rõ ràng: “Không muốn.”
“Vậy em muốn lo lắng gì về cuộc đời?”
“Cha em hôm nay gọi điện muốn em quay về nhà, còn muốn em và Chu Triết phát triển tình yêu.”
“.”Đầu dây bên kia im lặng, sau đó tiếng nói hung dữ vang lên: “Trần Nhược Vũ, ba cái chuyện này cần phải lo lắng sao?”
“Đương nhiên là phải lo lắng rồi, dù sao đó cũng là cha mẹ em, em không muốn họ phải buồn vì em. Vừa hay, hôm nay em
nhận được một tin vui, cho nên em đã nghĩ ra cách.”
“Cách gì? Nếu em dám nói em và Chu Triết giả vờ yêu đương, em cứ cẩn thận với anh.”
“Bác sĩ Mạnh, anh thân là bác sĩ sao lại ưa bạo lực đến thế?”
“Yên tâm đi, lấy trình độ chuyên nghiệp trong y học của anh ra mà nói, em sẽ không phải chịu đau đâu.”
Trần Nhược Vũ nhíu mày, tự than khổ với bản thân. Không muốn ngẫm xem ý của anh trong lời nói này là sao.
“Vậy rốt cuộc em nghĩ ra cách gì?”Mạnh Cổ tỏ ra sốt ruột.
“Em đã nói với anh chưa, em có làm thêm một công việc khác, vừa là đại lí kiêm luôn người bán hàng?”
“Ý em muốn nói là về sau chúng ta không cần phải ra ngoài mua sắm, đúng không?”
Trần Nhược Vũ biết thừa ý anh đang bỡn cợt, nhưng cô giả vờ như không nghe thấy, tiếp tục nói: “Hôm nay, bà chủ đồng thời là bạn của em nói, vị trí tổng đại lí ở thành phố C đang trống, cô ấy muốn em tới làm. Nếu em muốn trở về thành phố C, cô ấy sẽ hợp tác cùng em, cô ấy bỏ vốn, em bỏ sức.”
“.”
Trần Nhược Vũ chờ anh trả lời, kết quả anh chẳng có phản ứng gì cả. Cô bèn hỏi: “Bác sĩ Mạnh, anh còn nghe không?”
“Anh nuốt không nổi cơm rồi.”
“Em có nói điều gì ghê tởm đâu. Em chỉ nói là cha mẹ ép em phải trở về nhà, em sẽ thuận theo ý nguyện của họ rồi nói rằng, em sẽ không ở thành phố A bán bảo hiểm nữa, em sẽ về thành phố C bán bao cao su, làm hẳn tổng đại lý, tự mình lập nghiệp. Em rất hiểu cha mẹ em, họ rất trọng sĩ diện cho nên khi nói đến bán bao cao su thì bán bảo hiểm vẫn còn tốt hơn nhiều, thà để em ở đây bán bảo hiểm còn hơn. Không nhìn thấy cho đỡ rước phiền vào người. Anh thấy em nói có đúng không?”
“”
“Bác sĩ Mạnh, vì sao anh không nói?”
“Trần Nhược Vũ, có đôi khi cái sự ngu dốt của em khiến cho anh phải há mồm trợn ngược cả mắt lên.”
“Em đâu có.”
“Anh không bằng cả bao cao su sao? Em thấy bao cao su quan trọng hơn anh sao, anh không bằng một góc của nó sao!”
Trần Nhược Vũ ngây ngẩn cả người, sau đó chịu không nổi nữa rốt cuộc mới lên tiếng: “Bác sĩ Mạnh, phép so sánh của anh thực sự khiến em phấn kích đến nỗi á khẩu không nói nên lời.”
“.”Đầu dây bên kia Mạnh Cổ mãi không lên tiếng, đột nhiên anh cúp điện thoại luôn.
Anh cũng biết xấu hổ sao! Trần Nhược Vũ nghĩ, không đúng, phải gọi là thẹn quá hóa giận!
Cô cười haha, bỗng nhiên nghĩ tới, chỉ số thông minh của ác bá tiên sinh càng ngày càng tụt dốc, sức chiến đấu giảm đi rõ rệt, phải chăng anh đang thay đổi?
Bản tình ca Anh Muốn Gặp Gỡ Trần Nhược Vũ
Đêm nay, Trần Nhược Vũ ngủ rất ngon.
Sáng sớm khi đi làm, cô ngồi trên xe bus, nhắn tin cho Mạnh Cổ: “Buổi sáng tốt lành, một ngày mới bắt đầu. Bác sĩ Mạnh cố lên, xin hãy cố gắng cứu sống nhiều người, cố gắng chữa bệnh cho bệnh nhân.”
Tin nhắn được gởi đi nhưng không có hồi âm từ Mạnh Cổ. Trần Nhược Vũ cũng không chấp, nhìn đồng hồ, lúc này Mạnh Cổ hẳn đang đi kiểm tra các phòng bệnh. Cô nghĩ tới anh mặc chiếc áo blouse trắng bỗng mỉm cười.
Thời gian ngồi trên xe hơi chán, cô ngó đầu ra ngoài ngắm nhìn thành phố, trên đường xe cộ qua lại tấp nập. Trần Nhược Vũ thoáng ngây người, cô lấy quyển sổ nhỏ ra, viết vào ngày hôm nay, sau đó viết: “Ác bá tiên sinh nói không miệng quạ nữa, có thay đổi.”
Uhm, cô nhìn nhìn, cảm thấy rất vừa lòng. Trí nhớ tốt đến mấy cũng không bằng việc ghi lại cho rõ ràng, như này sẽ nhớ rất kĩ.
Sau đó, cô lại nhớ tới điều gì đó: “Không nói lời tạm biệt đã cúp điện thoại, không lễ phép ~ không thay đổi.”
Lúc này cô nhận được tin nhắn trả lời của Mạnh Cổ: “Đang định bắt chuyện với anh ư? Tiểu thư!”
Trần Nhược Vũ cười trộm, chưa biết nên trả lời anh thế nào nên cô chưa gởi tin nhắn lại.
Lúc sau, Mạnh Cổ lại gởi đến một tin nhắn nữa: “Muốn hẹn anh sao? Anh không phải là người dễ dàng hẹn được đâu.”
Trần Nhược Vũ bật cười, nghĩ nghĩ một lúc, lại ghi vào quyển sổ nhỏ một dòng: “Tự cao tự đại ~ không thay đổi.”
Nhìn lại lần nữa, cô phải nhớ mãi ngày này.
Cô nghĩ, đúng là muốn hẹn gặp anh, tiếp xúc nhiều hơn nữa mới có thể quan sát được sự thay đổi của anh, hơn nữa cô muốn nói chuyện với anh, trong lúc nói chuyện, cả hai có thể nói về tương lai.
Ngồi trên xe thêm một lúc nữa đã tới trạm cần xuống. Lúc cô xuống xe, lại có tin nhắn gởi tới, đi đến chỗ có ít ngư